Giải trí

Kỹ sư xây dựng sống ở hành lang Bệnh viện Chợ Rẫy suốt 10 năm

字号+ 作者:NEWS 来源:Nhận định 2025-04-04 03:51:35 我要评论(0)

Anh Nguyễn Ngọc Em,ỹsưxâydựngsốngởhànhlangBệnhviệnChợRẫysuốtnăquang anh rhyder sinh năm 1976, quê ở quang anh rhyderquang anh rhyder、、

Anh Nguyễn Ngọc Em,ỹsưxâydựngsốngởhànhlangBệnhviệnChợRẫysuốtnăquang anh rhyder sinh năm 1976, quê ở Đồng Tháp, từng là một kỹ sư xây dựng. Tai nạn lao động khiến anh bị đứt 2 gân đầu gối, cuộc sống và những dự định trong phút chốc chỉ toàn bế tắc. Căn bệnh suy thận mạn giai đoạn cuối tiếp tục đẩy anh vào bệnh viện cấp cứu, tưởng như đã mất mạng. Từ đó đến nay, 17 năm, anh gắn liền với máy chạy thận.

{ keywords}
Anh Nguyễn Ngọc Em, sống hơn 10 năm tại Bệnh viện Chợ Rẫy.

Anh từng có vợ, có gia đình, nhưng sau thời gian ngắn, chỉ còn một mình với bệnh tật. Bốn năm nay, hết chấn thương cột sống lại gãy xương đùi, hai chân anh yếu liệt. Xe lăn trở thành đôi chân.

Anh Ngọc Em sống ở Bệnh viện Chợ Rẫy theo đúng nghĩa đen. Lấy hàng lang là nhà, băng ca là giường, bác sĩ là người thân. Trên chiếc xe lăn mới được "lên đời" (nhờ bạn bè mua tặng), anh bán vé số ban ngày, còn tối về lại co ro góc hành lang.

Cuộc sống như thế đã hơn 10 năm, trôi qua một cách lặng lẽ. Bệnh viện trở thành một phần cuộc đời của anh.

“Cùng tuổi Thìn, bạn tôi nhiều người khá lắm, số tôi không được may mắn. Ban đầu tôi chạy thận ở Bệnh viện Đức Khang. Bác sĩ Tuấn thấy tội quá mới bảo: Thôi, mày yếu rồi về Bệnh viện Chợ Rẫy đi! Về đây, tôi được giảm viện phí, có khi bác Tuấn còn cho thêm. Bác giúp rất nhiều, tôi biết ơn lắm”, anh Ngọc Em chậm rãi chia sẻ.

{ keywords}
Tiến sĩ, bác sĩ Nguyễn Minh Tuấn và bệnh nhân đặc biệt của mình.

Bác sĩ Tuấn chính là Tiến sĩ Nguyễn Minh Tuấn, Trưởng khoa Thận nhân tạo, Bệnh viện Chợ Rẫy. Số phận hẩm hiu của Ngọc Em khiến người bác sĩ tìm mọi cách giúp anh được ở lại viện. 

Ở Khoa Thận Nhân tạo, những phận người vất vả rất nhiều. Bác sĩ Tuấn và đồng nghiệp không ít lần quyên góp giúp đỡ nhưng không xuể. Sau này, khi Phòng công tác xã hội được thành lập, các bệnh nhân được hỗ trợ nhiều hơn và có thêm động lực điều trị.

Theo bác sĩ Tuấn, có khoảng 300 bệnh nhân suy thận mạn giai đoạn cuối đang chạy thận định kỳ tại đây. Vì là “người nhà”, nên nếu quá tải, anh Ngọc Em phải chuyển sang ca khác, nhường máy cho người ở xa. 

Anh luôn sẵn lòng vì thấu hiểu được sự cực nhọc, mệt mỏi. Trên tay anh, nơi cắm kim để lọc máu, gồ lên từng cục - đặc trưng của người chạy thận lâu năm. Đến nay, anh phải phẫu thuật đặt catheter ở ngực. Bàn tay cũng đã phải tháo khớp do biến chứng bệnh thận.

Thế nhưng, anh không hề mặc cảm. Dù được bệnh viện cưu mang, anh vẫn lao động bằng nghề bán vé số, kiếm tiền bằng sức lực của mình. Mỗi ngày, anh bán được 100-200 tờ vé số, cũng đủ để trang trải tiền chạy thận. Công việc chỉ đứt đoạn trong đợt dịch Covid-19 vừa qua.

{ keywords}
Hai người bạn lâu năm đi dạo đường hoa bệnh viện.

“Số tôi không được may mắn”, anh nói ngắn gọn. Không than trách, không đổ lỗi và cũng không muốn là gánh nặng cho gia đình. Anh chỉ vào chiếc xe lăn điện hiện đại, tự hào chia sẻ, “Cái xe lăn này nhóm bạn bè tôi tặng đó, đi lại dễ hơn nhiều”. Ở một khía cạnh nào đó, vì đang mang số phận kém may, nên đổi lại, anh Ngọc Em có được những tình cảm đáng giá trong cuộc sống này.

Một buổi sáng cuối năm, bác sĩ Nguyễn Minh Tuấn cùng anh Ngọc Em dành chút thời gian thư thả và trò chuyện về thời gian đã qua. Nhìn họ, như những người bạn, người thân hơn là bác sĩ và người bệnh. Năm nào, bác sĩ Tuấn cũng vào cùng bệnh nhân và nhân viên Khoa Thận Nhân tạo đêm giao thừa. Anh Ngọc Em cũng đã quen với những ngày Tết vắng gia đình...

“Bốn năm qua tôi chưa đón Tết ở quê. Mấy lần về nhà nhưng mệt quá vì bệnh nặng, đường xa. Năm nay, mùng 3 Tết chạy thận xong là tôi sẽ về, bố mẹ yếu lắm rồi.

Mẹ tôi năm nay 70 tuổi, vừa rồi mới bị suy thận mạn giai đoạn cuối, cũng khám ở Bệnh viện Chợ Rẫy. Qua tết, mẹ lên đây chạy thận tiếp”.

Một cuộc đoàn tụ theo cách không ai ngờ đến, nhưng anh chỉ cười hiền lành. Dù sao, anh cũng có kinh nghiệm chạy thận hơn mẹ rất nhiều.

{ keywords}
Số phận hẩm hiu, nhưng anh luôn tin mình được gặp nhiều người tốt trong đời.

Dù cơ thể ngày càng co rút, nặng vỏn vẹn 35kg nhưng người đàn ông 46 tuổi này vẫn không một lời tiêu cực, than phiền. Theo Tiến sĩ Tuấn, những mảnh đời như anh Ngọc Em vẫn còn không ít. 

"Ngọc Em năm nay vẫn khỏe, còn chạy thận được là yên tâm rồi. Người bệnh lâu năm nhất của Khoa Thận Nhân tạo cũng được 28 năm đó”, bác sĩ Tuấn chia sẻ.

Còn với anh Ngọc Em, vẫn sống mỗi ngày, vượt qua bình an sau đại dịch, đó là điều may mắn trong năm mới. “Covid-19 vừa rồi tôi sợ lắm. Mấy tháng trời tôi trốn trong góc, không gặp ai cả. Nhiều người chạy thận như tôi mắc Covid-19 và chết. Giờ này, tôi vẫn còn sống là có trời phật độ, may mắn lắm”, anh xúc động.

Theo kinh nghiệm của bác sĩ Nguyễn Minh Tuấn, đêm giao thừa là thời điểm bệnh nhân chạy thận định kỳ tới đông nhất. Người bệnh muốn Mùng 1 được đi thăm gia đình họ hàng, về quê được thuận lợi. Hơn thế, nhiều người cũng kiêng kị, không muốn vào bệnh viện trong ngày đầu năm. “Ai cũng mong năm mới được hanh thông, khỏe mạnh”, bác sĩ Nguyễn Minh Tuấn cho hay.

Bệnh nhân Ngọc Em cho biết, năm nay anh sẽ thuê xe cấp cứu của Bệnh viện Chợ Rẫy về thăm nhà. Đã 4 năm anh không biết đến cảm giác đón tết cùng gia đình, cha mẹ cũng đã già yếu.

1.本站遵循行业规范,任何转载的稿件都会明确标注作者和来源;2.本站的原创文章,请转载时务必注明文章作者和来源,不尊重原创的行为我们将追究责任;3.作者投稿可能会经我们编辑修改或补充。

相关文章
网友点评
精彩导读

"Ai bảo không chứ, đứa trẻ này nhìn chỉ cỡ 3 tuổi thôi, thế mà mẹ nó cũng nhẫn tâm bỏ rơi được....."

Âm thanh trò chuyện ngày một nhỏ đi, người cảnh sát đem ánh mắt nhìn về phía chỗ ngồi của cô bé.

Dường như cảm nhận được có người đang nhìn mình, Tô Vãn Vãn ngẩng đầu lên.

Quần áo trên người của cô bé hết sức kỳ lạ, người mặc một bộ đạo bào màu trắng, ở búi tóc nhỏ còn cắm một cây trâm gỗ mộc, tay trái cầm lá bùa chú, tay phải cầm thanh kiếm gỗ đào nhỏ, sau lưng thì đeo một thanh khác Thất Tinh Kiếm.
"Chị ơi, mọi người sẽ tìm được ba ba em sao?"

Cô gái nhỏ có chất giọng đáng yêu trò chuyện, nhất là cặp mắt ngập nước, làm người nhìn đến tim không khỏi mềm đi.

Nháy mắt nữ cảnh sát trào dâng tình thương vô bờ bến của mẹ, hận không thể ở trên mặt Tô Vãn Vãn hôn một cái.

Nhưng Tô Vãn Vãn nói lại làm văn phòng cảnh sát nhân dân có chút khó khăn.

Cô nhóc là bị một người đàn bà vứt bỏ lại ngay cửa cảnh sát. Trên hệ thống tra được, người đàn bà kia đúng là mẹ của Tô Vãn Vãn tên Lý Xuân Mai.

Nhưng mà Tô Vãn Vãn lại phủ định hoàn toàn về thân phận của bà ta, thậm chí còn đòi sẽ lấy ra bức tranh đã vẽ về người ba của mình cho cảnh sát xem.

Cô nhóc mò tới mò lui trong túi bao đào của mình mất hết nửa ngày trời, cuối cùng cũng tìm thấy.

"Đây là ba ba của em."
Đáy lòng cảnh sát nhân dân tràn đầy mong đợi mà nhìn đến, nhưng trên tấm giấy Tuyên Thành kia vẽ là một con hổ.

Cảnh sát nhân dân: "......."

Bất kể người cảnh sát có giải thích ra sao, cô nhóc vẫn một mực cho rằng trên bức tranh kia chính là ba ba của mình.

Trong khoảnh khắc ấy, nhóm cảnh sát nhân dân không dám nói kia thực chất là địch......ba em.

Bởi vậy, mọi người đều rất khó xử mà nhìn cô nhóc trước mặt, không biết phải giải thích làm sao.

Cuối cùng, mọi người cùng đem ánh mắt đổ xô về phía người đội trưởng nhà mình Hà Cùng.

Hà Cùng khóc không ra nước mắt, chỉ có thể chấp nhận số phận mà tìm lời an ủi cô bé: "Chờ lát nữa là mẹ Vãn Vãn sẽ đến đón Vãn Vãn về nhà, Vãn Vãn ngoan ngoãn ngồi ở đây đợi nhé?"

Thế nhưng cô nhóc nhíu mày lại, trầm ngâm suy tư hồi lâu mềm mại nói: "Chính là Vãn Vãn không có mẹ a."
Lời này cất lên làm cho cảnh sát xung quanh phá án hốc mắt đều đỏ hết lên.

Tô Vãn Vãn đối với cảm xúc xung quanh luôn là nhạy cảm, nhưng bé con không rõ mình chỉ là nói sự thật.

Mà sự thật này khiến mọi người cũng đều đau lòng.

Bất quá, ở bên sư phụ từ nhỏ Vãn Vãn học được cách dỗ dành người khác, tay nhỏ vỗ vỗ sau lưng an ủi lại Hà Cùng.

Đúng lúc này, cửa văn phòng bị đẩy ra.

Nhân viên phá án đã bắt được Lý Xuân Mai trở lại.

"Đội trưởng, người đã bắt được!"

Hà Cùng không nói hai lời, một bước chân dài lập tức đi ra văn phòng.

Trong phòng thẩm vấn, Lý Xuân Mai ngồi khóc bù lu bù loa, nước mắt nước mũi trộn lẫn vào nhau, còn không quên ở trước mặt cảnh sát kêu khổ.

"Ba năm trước là tôi tiêu tiền mua nha đầu này về, sau này tôi mang thai thì nó cùng Trương đạo sĩ trong thôn có duyên với nhau, cho nên tôi đã đem nha đầu chết tiếc kia cho ông ta."

"Kết quả Trương đạo sĩ chưa đến 2 năm đã qua đời."
" alt="Truyện Sủng Bé Cá Koi 3 Tuổi Rưỡi" width="90" height="59"/>

Truyện Sủng Bé Cá Koi 3 Tuổi Rưỡi


Tổ trưởng lắc đầu, thở dài cảm thấy mình không bằng người ta!

Năng lực của Tôn Hồi cuồn cuộn, cười toe toét, vừa bán di động vừa mời chào việc dạy kèm. Cô cũng sẽ lựa chọn những mối tốt, nếu đối phương gần trường đại học cô liền nhận lời, nếu khoảng cách xa thì cô để lại phương thức liên lạc nói rằng sẽ liên lạc sau.

Buổi trưa, mọi người nghỉ ngơi, Tôn Hồi mặc thêm áo khoác mỏng rồi ra ngoài mua cơm.

Triển lãm nằm ở khu vực trung tâm sầm uất của thành phố, các nhà hàng gần quanh đều có đẳng cấp. Ngay cả một bát mì thịt với cải trắng rẻ nhất trong quán mì bình thường cũng phải hai lăm tệ.

Hà Châu gọi điện tới: "Bữa trưa ăn uống tử tế nhé, tối về nhà có đồ ăn trong tủ lạnh, nếu em thích thì tự nấu, tiện thì mua bên ngoài. Tối nay anh ăn cơm ở ngoài."

Tôn Hồi qua quýt đáp: "Em biết rồi, em biết rồi. Em ăn được mà!" Lò vi sóng trước mặt 'ting' một tiếng, Tôn Hồi lấy ra mấy nắm cơm cuộn rong biển.

Cô không tán thành Hà Châu 'phô trương lãng phí', cứ cho cô ăn ngon uống ngon mỗi ngày, nói nhiều nữa cũng chẳng nghe. Đương nhiên quà tặng sinh nhật là một ngoại lệ. Tôn Hồi trước sau luôn nhớ đến khoản nợ vay nặng lãi kia. Bất kể thật hay giả thì món tiền này chung quy vẫn chảy ra từ túi của Hà Châu. Anh không xót nhưng cô lại xót đấy. Hiện giờ nên tiết kiệm chi tiêu, từng chút từng chút một.

Ăn cơm nắm, Tôn Hồi thở dài một hơi như bà cụ non, cũng không biết khi nào Hà Châu mới có thể hiểu chuyện.

Cô đang vô duyên vô cớ phát sầu vì củi gạo mắm muối thì trong nhà hàng đối diện bên kia đường có mấy người lục tục đi ra, nói với Đàm Đông Niên đang đứng dưới cây ngô đồng: "Tổng giám đốc Đàm, sao vậy?"

Đàm Đông Niên mỉm cười: "Không có gì. Mọi người về công ty trước đi!" Trưa nay, anh ta làm chủ mời đồng nghiệp ăn cơm. Sau khi đồng nghiệp chào tạm biệt và chậm rãi đi về công ty, bấy giờ Đàm Đông Niên mới lại phóng tầm mắt nhìn Tôn Hồi.

Nom cô gầy đi, gương mặt trẻ con phúng phính ban đầu giờ nhìn từ xa cũng có thể thấy rõ cái cằm hơi nhọn, đôi mắt đặc biệt sáng rỡ.

Một cơn gió thổi qua, Tôn Hồi khép vạt áo khoác, tiếc rằng đôi chân trần lộ ra ngoài, cọ cọ vào nhau hình như hơi lạnh. Đàm Đông Niên không khỏi ngẩn người, theo đường cong hướng lên, nhớ tới tình cảnh bất ngờ hôm đó.

Tôn Hồi mỉm cười chuyện trò vài câu với đồng nghiệp tình cỡ gặp gỡ, rồi cùng nhau

rời đi, chỉ để lại cho Đàm Đông Niên một bóng hình.

Trong lòng Đàm Đông Niên không thoải mái. Anh ta cau mày đi về công ty, cố gắng hết sức khiến bản thân không để ý đến cô nhóc vô ơn này. Nhưng xui xẻo thì uống nước cũng có thể dắt răng, từ buổi trưa trông thấy Tôn Hồi ăn cơm nắm bên đường hôm ấy, bốn ngày sau, Đàm Đông Niên cứ như gặp quỷ, ngày nào cũng có thể bắt gặp Tôn Hồi mặc trang phục mỏng manh gặm cơm nắm. Anh ta nghi hoặc liếc mắt về phía cửa hàng tiện lợi kia, cũng không biết cơm nắm nhà đó có hương vị đặc biệt gì không nữa.

Ma xui quỷ khiến, Đám Đông Niên bám theo Tôn Hồi, từng giây từng phút nhắc nhở bản thân giữ khoảng cách an toàn với đối phương. Hiệu quả tinh thần cảnh giác cao độ của Đàm Đông Niên khiến Tôn Hồi căn bản không phát hiện được có kẻ lén lút phía sau. Còn mọi cử chỉ cười tươi như hoa đón tiếp những chú dì, ông bà của Tôn Hồi bị Đàm Đông Niên dán cho cái nhãn 'bán nụ cười'.

Anh ta đen mặt, thoạt đầu ra sức thầm chế giễu Tôn Hồi một lượt, cái gì gọi là tự mình chuốc khổ nào? Đây chính là điển hình của việc tự mình chuốc khổ đấy, không khiến anh ta nuôi, cuối cùng chỉ có thể ăn gió nằm sương bán tiếng cười mà làm no bụng thôi.
" alt="Truyện Chơi Độc" width="90" height="59"/>

Truyện Chơi Độc

6.jpg
HTC One mini (trái) bên cạnh HTC One. Ảnh: The Verge

>> "Quái vật" HTC One lộ diện: 4.7 inch, full HD, máy ảnh UltraPixel/ HTC One mini chính thức ra mắt, giá dự kiến 12,5 triệu đồng

HTC One mini ra đời với mục đích “nhỏ gọn hóa” HTC One 4.7 inch mà không làm mất đi trải nghiệm cao cấp trên One. Dưới đây là chùm ảnh cận cảnh hai sản phẩm mới nhất từ HTC:

Màn hình Super LCD trên hai thiết bị đều xuất sắc. Mật độ điểm ảnh và kích thước màn hình là ưu điểm của One so với One mini song không quá khác biệt khi sử dụng bình thường.

1.jpg

Thiết kế nguyên khối của HTC gần như không thay đổi, sự khác biệt chỉ là rất nhỏ” đèn flash và mic sau được thay đổi vị trí, vệt màu trắng trên One biến mất trên One mini và logo Beats trên One mini chuyển về màu đơn sắc.

2.jpg

One mini có hai phím âm lượng thay vì phím đơn trên One. Phần khung bao quanh máy cũng khác biệt nhìn từ góc độ này.

3.jpg

Điểm khác biệt về mặt vật lý giữa hai thiết bị rất khó nhận biết. Ở góc này, việc phụ thuộc vào vật liệu nhựa khiến One mini kém sắc sảo hơn One kim loại.

4.jpg

Ngay cả hàng lỗ loa trên mặt trước cũng tương tự. One mini có máy ảnh phía trước độ phân giải kém hơn One.

5.jpg

HTC đưa phím Home cảm ứng lên One mini.

6.jpg
" alt="Chùm ảnh: HTC One mini “đối đầu” HTC One" width="90" height="59"/>

Chùm ảnh: HTC One mini “đối đầu” HTC One