“Bỏ” bằng đại học vẫn thu nhập chục triệu/tháng
Từngtham dự Đường lên đỉnh Olympia,Bỏbao bong da lại tốt nghiệp đại học loại giỏi, nhiều cơ hộiviệc làm hấp dẫn mở ra cho Thu Hà, nhưng cô gái trẻ 9x quyết định tạm cất tấmbằng đại học để theo đuổi niềm đam mê kinh doanh.
Trần Thu Hà (SN 1991), vừa lấy bằng đỏ ngành Sư phạm Toán -ĐH Sư phạm Hà Nội. Khác với các bạn cùng tuổi, ra trường là đua nhau gửi hồ sơxin việc ở khắp nơi, Hà lại khá bình thản. Cô gái trẻ quyết định chưa dùng đếntấm bằng đại học mà tự mở cửa hàng để kinh doanh đồ lưu niệm thể thao.
Cô gái trẻ 9x Trần Thu Hà. |
Lý giải cho quyết định này, Hà nói: “Tính em từ nhỏ đã thíchbay nhảy, thích thử thách. Em luôn quan niệm khi còn trẻ, nếu có thể hãy cứ làmhết những gì mình thích, mình muốn, để sau này không cảm thấy hối tiếc về mộtthời tuổi trẻ của mình. May mắn cho em là từng được tham dự cuộc thi Đường lênđỉnh Olympia năm thứ 9. Qua cuộc thi em đã được tiếp xúc với nhiều người giỏi.Rất nhiều trong số họ đã tự đứng lên gây dựng sự nghiệp riêng cho mình, do đó emcũng muốn tự mình làm được điều gì đó”.
Sẵn có tình yêu bóng đá trong người, lại thấy thị trườngonline rất tiền năng nên Hà quyết định “đánh liều” mở một shop bán đồ lưu niệmthể thao – mặt hàng khá mới hiện nay.
Cũng chính vì chọn đối tượng kinh doanh là hàng hiếm, nên banđầu Hà gặp rất nhiều khó khăn để tìm nguồn hàng. Có những ngày mệt nhoài vì langthang khắp Hà Nội để “săn” đồ. Có những món đồ khác Hà phải đặt từ nước ngoài vềqua trung gian, vừa mất chi phí cao, lại có nhiều rủi ro.
“Nhớ ngày đầu mới mở shop, vốn còn ít nên không nhập đượcnhiều hàng, cứ đợi lấy tiền bán ra để đi mua hàng mới, hầu như ngày nào cũng đinhập hàng luôn, ai không biết lại cứ tưởng bán chạy lắm”, Hà kể.
Các mặt hàng trong shop thể thao của Hà. |
Giờ đây nguồn hàng và nguồn vốn đã ổn định, shop của Hà cũngđược nhiều người biến đến. Ngoài khách ở Hà Nội, Hà có cả đơn đặt hàng của nhữngngười tỉnh xa. Giờ đây thu nhập của Hà cũng gần chục triệu/tháng.
“Vì đối tượng nhắm đến là chủ yếu sinh viên, nên em không lấylời nhiều, lại vẫn còn mới nên một tháng thu nhập của em chỉ tầm 8-9 triệu, đủđể trang trải cuộc sống, và có một khoản nho nhỏ cho các sở thích cá nhân”, cônói.
Thu Hà bảo, cô cũng muốn có một công việc ổn định, có thờigian rảnh rỗi chăm sóc gia đình, nhưng hiện tại cô còn trẻ nên muốn làm những gìmình thích. May mắn là bố mẹ và gia đình luôn tin tưởng ủng hộ những quyết địnhcủa Hà.
Thời gian tới, Hà vẫn chưa có ý định sử dụng tấm bằng đỏ đểxin việc mà tiếp tục tập trung cho việc kinh doanh.
“Trước mắt em đang cố gắng tìm thêm nguồn hàng và mặt hàng đểcửa hàng có số lượng sản phẩm phong phú, giá thành rẻ, ổn định, hơn. Sau đó sẽtính đến việc mở thêm cơ sở ở các địa phương khác. Cố gắng là hết năm nay sẽ có3 chi nhánh tại Hà Nội, Đà Nẵng, TP Hồ Chí Minh để các bạn tiện đến mua và xemhàng trực tiếp”, Hà chia sẻ.
Kim Minh
(责任编辑:Kinh doanh)
Nhận định, soi kèo NK Nafta vs NK Bravo, 21h00 ngày 2/4: Ngọn nến trước gió
Châu Như Quân xách thùng thuốc lên rồi theo quan cai tiến vào sâu trong ngục, rời xa buồng giam giữ nữ gia quyến.
“Mau đưa bát thuốc cho ta, ta sắp chết rồi.”
Hơn một tháng trước, đại lao đột nhiên bùng phát bệnh dịch, quan cai và phạm nhân thi nhau đổ bệnh, thuốc thái y viện đưa đến không hề có hiệu quả, cuối cùng phải mời một vị thầy thuốc họ Tôn đến đây khám chữa bênh.
Nữ gia quyến bị giam giữ cũng lần lượt ngã bệnh, nhưng Châu Như Quân lại vẫn bình yên vô sự, thầy thuốc Tôn nhìn cô, bảo: “Đi phát thuốc với ta đi.”
Cô gật đầu rồi bắt đầu đi phát thuốc trong đại lao.
Bát thuốc được đưa đến, phạm nhân liền uống ngay như thể muốn tóm lấy cọng rơm cứu mạng. Cũng có người mở miệng nói những lời dơ bẩn.
“Đại tiểu thư xinh đẹp thế này sao lại ở trong đại lao? Rốt cuộc cô đã phạm phải tội gì, chắc không phải là lén lút qua lại với kẻ khác chứ…”
Nếu là trước đây có lẽ cô sẽ nổi giận, nhưng bây giờ cô lại dửng dưng trả lời: “Tội mưu phản.”
Tiếng cười đùa ngả ngớn lập tức im bặt, chẳng ai muốn dính líu đến kẻ làm phản cả.
“Tội mưu phản thật à? Vậy chẳng phải sẽ bị giết à? Đáng tiếc thật, ta chưa bao giờ gặp ai xinh đẹp đến thế cả.”
Lúc mới bị nhốt vào đại lao, Châu Như Quân cũng nghĩ đây là một giấc mơ.
Cô chỉ đến dự tiệc ở phủ trưởng công chúa như mọi khi, sau này nghe nói trưởng công chúa cấu kết với nhị hoàng tử hòng mưu sát Thái tử trong vườn. Sau khi bị Thái tử vạch trần, hai người dấy binh âm mưu bức vua thoái vị…
Trong phủ trưởng công chúa có người khai trưởng công chúa ra lệnh cho cô dụ dỗ Thái tử đến vườn hoa nên cô trở thành kẻ đồng phạm.
Thầy thuốc Tôn đeo hòm thuốc bước đến trước mặt cô: “Đã phát thuốc xong chưa?”
Châu Như Quân đáp: “Vẫn còn vài phần.”
Thầy thuốc Tôn gật đầu: “Tình hình dịch bệnh trong đại lao đã ổn thỏa, quan trên của Hình Bộ dặn dò ta ngày mai không cần đến nữa.”
Châu Như Quân hành lễ với thầy thuốc Tôn: “Cảm ơn tiên sinh đã chăm sóc suốt mấy ngày nay.”
Thầy thuốc Tôn đáp: “Mau đứng dậy, mấy ngày nay vất vả cho cô rồi. Ta đã bẩm báo lại với nha môn về chuyện cô có công chữa trị cho người bệnh, hy vọng triều đình nể tình chuyện này mà điều tra vụ án của cô cho kỹ.”
Châu Như Quân hành lễ thêm lần nữa.
Thầy thuốc Tôn thở dài: “Ta nghe nói Định Ninh hầu đã thắng trận về kinh, cô là vợ chưa cưới của ngài ấy, có khi ngài ấy sẽ cầu xin giúp cô cũng nên.”
Đến cả nhà họ Châu còn bỏ rơi cô thì nói gì đến Thôi Trinh.
Trưởng công chúa là người mai mối cho chuyện cuộc hôn nhân giữa cô và Định Ninh hầu Thôi Trinh. Sau khi hai nhà đính ước xong, cô đến nhà họ Thôi làm khách, Thôi Trinh chưa bao giờ nhìn cô lấy một cái, có lẽ người ta không thích cô nhưng vì nể mặt trưởng công chúa nên không từ chối được mà thôi.
Bây giờ trưởng công chúa xảy ra chuyện, nhà họ Thôi chỉ muốn cắt đứt quan hệ với cô ngay lập tức.
Thầy thuốc Tôn bảo: “Dù nhà họ Thôi không chịu giúp đỡ, chỉ cần còn một tia hy vọng thì cô không được từ bỏ.”
“Tiên sinh yên tâm, ta sẽ cố gắng sống sót.” Ở trong ngục bấy lâu, nhìn thấy quá nhiều người và việc, cô hiểu rằng không có thứ gì quan trọng hơn tính mạng.
Tiễn thầy thuốc Tôn đi rồi, Châu Như Quân đi về phía đại lao.
“Cô nhóc, lại đây.”
Một giọng nói vang lên từ trong lòng, Châu Như Quân theo bản năng quay đầu nhìn sang nhưng đập vào mắt chỉ là phòng giam trống rỗng.
Dương tiên sinh, Dung nương tử, ông Trương, thám hoa Nghiêm, trong đại lao cô quen biết rất nhiều người, trò chuyện với bọn họ rồi lại nhìn bọn họ bị áp tải đến pháp trường.
Dương tiên sinh có tật ở mắt, mặt Dung nương tử bị bỏng, ông Trương mắc bệnh lạ, hai cánh tay thám hoa Nghiêm đã đứt. Tuy những tù nhân đã bị định tội như bọn họ chỉ chờ sau thu là bị xử chém, sớm muộn gì cũng chết nhưng trong lòng cô vẫn không đành lòng, bèn hỏi xin thuốc từ chỗ thầy thuốc Tôn.
Dần dà, cô hiểu rõ những bí mật và sự oan uổng của bọn họ.
“Thông minh như cô chắc chắn tương lai sẽ làm nên việc lớn, chẳng ngờ lại gặp phải đại nạn. Đáng tiếc lão phu nhất thời sơ suất không xem xét kỹ theo nhầm người nên bị đưa vào đây chết thay. Bây giờ bọn chúng đang nóng lòng muốn lão phu chết, nếu không lão phu sẽ bày mưu cho cô, cứu cô thoát mạng. Lũ người ngu ngốc ấy, dám hại ta thành thế này. Nếu như có ta, dù bây giờ hắn chỉ có hai bàn tay trắng, ta cũng sẽ mưu tính tất cả cho hắn, tương lai bay thẳng lên trời. Mất ta rồi, bọn họ càng khó thành công hơn, thứ bọn họ vứt đi không phải là một phụ tá nhỏ nhoi mà là một quốc sĩ có một không hai…”
“Cô nhóc, sau này bước ra khỏi đại lao rồi thì đừng để bị nhốt trong nhà nhé. Người ta bảo thiên hạ này là của đàn ông, chỉ có dựa vào đàn ông thì phụ nữ mới có được vinh hoa phú quý, mấy câu ấy toàn là ngớ ngẩn cả. Mưu tính cho hắn, bôn ba vì hắn, ví dụ như đến lúc hắn công thành danh toại rồi lại vứt bỏ cô như vứt một đôi giày cũ, vậy sao không để bản thân được tự tại?”
“Ta có một số tiền, cô ra ngoài làm giúp ta một việc rồi ta sẽ tặng nó cho cô được không? Danh tiếng là giả dối cả, tiền tài mới chân thật nhất, cầm lấy số tiền này rồi cô có thể khiến chúng đẻ một thành hai, đẻ hai thành bốn, im ỉm phát tài trở thành một người giàu sang, nhàn nhã…”
“Đại lao Hình Bộ giam giữ trọng phạm triều đình, toàn loại hung hãn tàn bạo, lúc đi phát thuốc dù nghe bọn chúng nói gì cô cũng đừng để bụng mấy lời đó nhé. Nhưng mà cô có thể thử đoán xem bọn chúng mắc tội gì từ những lời chúng nói.”
Thám hoa Nghiêm từng nhậm chức thông phán*, chuyển qua chuyển lại nhiều châu phủ, số kẻ ác bị y xét xử nhiều không đếm xuể.
(*) Thông phán: Tên một chức quan thời xưa ở Trung Quốc
Châu Như Quân hỏi: “Vậy ngài thì sao? Cũng là loại hung hãn tàn bạo ư?”
Thám hoa Nghiêm liền im bặt.
…
Lúc rời đi, bọn họ đều tặng cho cô một số đồ vật. Ông Trương tặng cô vài viên ngọc.
Ông ấy bảo: “Nếu sống sót ra ngoài được thì sau này đừng để cho người ta bắt thóp nữa, người biết giấu tài và có thể hô mưa gọi gió mới là đại tài.”
Dung nương tử là phạm nhân nữ, thời gian chung sống của cô với Dung nương tử là dài nhất, lúc Dung nương tử bị đưa đi, cô đứng dậy hành lễ tiễn biệt.
Dung nương tử nở nụ cười thản nhiên, trong khoảnh khắc ấy dường như không thấy vết sẹo bỏng trên mặt đâu nữa: “Tuy chồng chưa cưới của cô không thích cô, nhưng nếu có cơ hội gặp được hắn ta trong ngục thì nhớ để hắn nhìn thấy mặt cô. Dù lòng dạ đàn ông là sắt đá cũng có thể tìm thấy kẽ hở để tấn công vào, lợi dụng người đó thoát khỏi chỗ này, đến lúc ấy lại khiến cho hắn nếm thử cảm giác cầu mà không được. Phải nhớ kỹ, giữa đàn ông và phụ nữ, người nào không động lòng thì người đó thắng. Người chồng một lòng một dạ đợi chờ cô chỉ là những lời hoang đường trong truyện thôi. Còn lễ nghi phép tắc là thủ đoạn để đày đọa phụ nữ, đừng đánh mất tính mạng vì cái gọi là danh tiếng.”
Người trong ngục có chỗ độc ác của mình nhưng những người bên ngoài lại mang những tội vô hình, rốt cuộc ai đáng sợ hơn ai?
Người thân của cô đều vứt bỏ cô nhưng những phạm nhân “tội ác tày trời” này lại mong cô có thể sống tiếp.
Trước lúc sắp đi, thám hoa Nghiêm thở dài: “Cả đời ta xét xử phường gian ác, không ngờ cuối cùng cũng rơi vào kết cục giống như vậy. Đáng tiếc đã không còn cơ hội nữa, nếu không ta nhất định sẽ bắt hết lũ ấy…”
Bọn họ đều đi cả rồi, bị người ta tính kế, hãm hại rơi vào con đường tù tội, bao nhiêu bí mật và sự không cam lòng đành phải chết đi trong im lặng, tất cả bọn họ đều không cam lòng.
Cô cũng đâu khác gì?
…
Châu Như Quân đưa mắt nhìn vào bóng tối xa xăm vô định.
Cô bị nhốt ở đây đã lâu, lúc mới đầu hai vị thúc phụ còn cho người tới động viên, về sau thì mất hẳn tin tức.
“Đại lão gia và phu nhân qua đời sớm, lão phu nhân ngậm đắng nuốt cay nuôi nấng người nên người. Bây giờ nhìn thấy người thế này, lão phu nhân lòng như lửa đốt nên ngã bệnh, e là cũng không ổn rồi. Cả nhà lo lót cho người nhưng đây là vụ án mưu phản, nếu bị định tội thật thì cả dòng họ Châu thị đều sẽ bị liên lụy.”
Đây là lời cuối cùng quản gia nói với cô.
“Ta hiểu.” Châu Như Quân gật đầu: “Chuyện không làm, cho dù xảy ra chuyện gì ta cũng sẽ không nhận.”
Khi ấy, cô tưởng tổ mẫu và thúc phụ sợ cô nhận tội trong lúc hồ đồ nhưng lời tiếp theo của quản gia lại giúp cô nhìn rõ sự thật.
“Nhị lão gia và tam lão gia bảo rồi, nếu người gặp phải chuyện gì trong đại lao… Bọn họ sẽ nghĩ cách bảo vệ danh tiếng cho người.”
Bọn họ đang khuyên cô tự sát.
Phụ nữ đã vào ngục thì mất sạch danh tiếng, có người thà tự sát chứ không chịu nhận nỗi nhục lớn đến vậy.
Nhưng cô muốn sống, cô chỉ muốn sống. Cô không trông đợi nhà họ Châu, nhà họ Thôi sẽ cứu cô, chỉ cần bọn họ không thừa cơ hãm hại, có lẽ cô vẫn còn cơ hội để ra ngoài.
Đang định tiếp tục tiến lên trước, khi ánh mắt khẽ lướt qua, cô phát hiện dường như cách đó không xa có một bóng người đang lắc lư, biểu cảm trên mặt Châu Như Quân lập tức thay đổi. Trong bóng tối có người đang theo dõi cô.
Là ai đây? Là kẻ đến giết cô ư? Lúc dịch bệnh bùng phát trong đại lao, bọn họ không hề ra tay, bây giờ thấy cô vẫn sống bình yên vô sự nên không nhịn nổi phải đến đây lấy mạng cô.
Châu Như Quân không nhìn nữa, cô không muốn kinh động đến người đó, giống như thám hoa Nghiêm đã nói, trước khi nắm chắc tất cả tay, không được để lộ bất cứ manh mối nào.
Châu Như Quân vờ như không phát hiện ra điều gì, chậm rãi bước đến trước một nhà tù, đặt thùng thuốc xuống rồi nhìn về phía người thanh niên đang nằm trong đó.
Cô ngồi xổm, dùng mu bàn tay áp vào trán hắn, cuối cùng cũng hết nóng.
Sau khi nhóm người Dương tiên sinh bị xử chém, hắn bị vứt vào trong đại lao, im lìm nằm đó như người đã chết.
Lần đầu tiên phát thuốc cho hắn, lính canh ngục ngăn cô lại: “Không cần lãng phí thuốc đâu, sắp tiêu đời rồi.”
" alt="Truyện Bỉ Ngạn Đơm Hương" />Truyện Bỉ Ngạn Đơm Hương
Kiều Hạ dậy rất sớm, giữa trưa đã tỉnh lại nhưng không rời giường mà cuộn người trong chăn ấm áp và ôm một con thỏ bông to đùng, cầm điện thoại lướt weibo.
Trong thời gian nghỉ đông, cô nhàn rỗi đến nhàm chán nên đã lấy đại một bút danh viết một đoản ngọt văn đăng trên weibo, không dài lắm chỉ tầm 150000 chữ.
Viết xong quyển ngọt văn đầu tiên, cô còn kiếm được một ít tiền tiêu vặt. Kiều Hạ cực kì thỏa mãn, nhưng về phía độc giả thì lại không hài lòng.
Nguyên nhân là vì cô viết rất rất rất trong sáng.
Đến kết truyện, nam nữ chính cũng chỉ nắm tay và hôn môi. Hoàn toàn không có quá trình "hài hoà tạo sinh mệnh mới".
Tại phần bình luận, độc giả kêu gọi gào ầm lên muốn có cảnh xôi thịt. Kiều Hạ đã đồng ý với mấy yêu tinh quấy rối, lên weibo viết qua chút cảnh "xe chấn"*.
(*) Cảnh xe chấn chính là... Làm tình trên xe~ - Bản edit được cập nhật hoàn thiện trên wattpad Meow_team và wordpress.
Cô chưa từng nói chuyện yêu đương, ngay cả nắm tay nam sinh cũng chưa từng. Suốt quá trình viết cô đều đỏ mặt thẹn thùng, viết xong thì kiểm tra lại một lần xem có bị sai chính tả không sau đó mới thấp thỏm đăng lên.
Tiễu Mễ Mễ vừa đăng một bài viết mới, không có một người quen nào nhận ra.
Lúc này cô mới hí hửng mở phần bình luận ra, còn tưởng mình sẽ giống các tác giả khác cũng ngồi nhận lời khen ngợi và khích lệ của độc giả, nhưng hiện thực lại như vả vào mặt ――
"Cười chết tôi! Đây cũng được gọi là xe chấn sao??? Lần đầu tiên thấy có tác giả viết cảnh xôi thịt trong sáng thoát tục đến như vậy.:)"
"Hmm các tác giả khác thì là Rolls-Royce Phantom*, còn đây thì... Chẳng lẽ là xe đạp sao?"
(*) Tên siêu xe nổi tiếng thế giới.
"Bạn tác giả này hình như có hiểu lầm gì đó với xe chấn rồi nhỉ? Mới cởi quần được một nửa mà lại cho tôi đọc cái này à?!!"
"Có tất cả là 3000 chữ, trong đó 2500 chữ đều là miêu tả cảnh vật. Ai không biết còn tưởng rằng tôi đang đọc bài thi đại học môn văn được điểm tuyệt đối cơ. [Kèm icon *mệt mỏi nhưng vẫn cố gẳng mỉm cười*]."
"H văn là gì? Chính là một chữ "làm"! Cần tôi đề cử cho mấy quyển kinh điển không, cho bạn xem thế nào là cảm giác thăng tiên bay bổng hầm ra cả hương vị, ăn mà không béo, không ngán tý nào. Ăn xong còn có đậm vị "thịt" nhé."
Người này dùng giọng điệu "chỉ tiếc rèn sắt không thành thép" nói. Sau đó còn liệt kê cho cô mấy quyển tiểu thuyết kia.
Dười bình luận này đều là "Người tốt cả đời sẽ được bình an".
Kiều Hạ: "..."
Cô tắt điện thoại, thở dài một hơi, trong lòng tràn đầy cảm giác thất bại.
Lúc học cấp hai, cấp ba, thành tích ngữ văn của cô là tốt nhất. Mỗi lần viết văn đều gần đạt được điểm tối đa, còn được thầy cô giáo ở tổ ngữ văn truyền nhau khen ngợi.
Sau khi lên đại học, cô cũng viết được tập thơ trên cuốn tuần san của trường, tự cho là văn phong của mình rất tốt, không ngờ lần đầu tiên viết truyện người lớn lại thất bại như vậy.
Kiều Hạ đỏ mặt lưu lại tên mấy quyển tiểu thuyết mà độc giả kia vừa giới thiệu, chuẩn bị để buổi tối tắt đèn lấy ra đọc.
Đúng vậy, học tập sẽ khiến người ta tiến bộ.
-
Khu nhà A của ký túc xá đều được sắp xếp theo kiểu giường ở trên, bàn ở dưới. Kiều Hạ nắm chặt thành giường, cẩn thận leo xuống dưới.
Cô cởi váy ngủ liền mũ đang mặc ra, sau đó mở tủ quần áo tìm bộ váy màu trắng và áo lông ngắn mặc vào.
Đứng trước chiếc gương to treo trên tường, Kiều Hạ tháo dây thun trên cổ tay ra, tùy ý buộc tóc lên. Sau đó cô đi đến trước bàn, lấy mấy quyển sách để tối nay đi tới thư viện bỏ vào balo.
Bởi vì cực kì sợ lạnh nên cô lấy khăn quàng quấn quanh cổ.
Xế chiều hôm nay, trong phòng ngủ chỉ có Kiều Hạ và Triệu Mẫn Mẫn.
Chuẩn bị xong xuôi là tầm năm giờ rưỡi.
" alt="Truyện Cô Ấy Rất Đáng Yêu" />Truyện Cô Ấy Rất Đáng Yêu Nhiều sản phẩm điện thoại di động giảm giá sau Tết.Đồng loạt hạ giá
Các cửa hàng kinh doanh điện thoại cho biết, sau Tết khách hàng đến mua ĐTDĐ tăng nhanh chóng, lượng sản phẩm bán ra rất tốt. Một trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên là thời gian này nhiều sản phẩm có mức giá giảm mạnh, đồng thời rất nhiều chương trình khuyến mãi hấp dẫn được triển khai.
Chẳng hạn như chiếc Galaxy Note của Samsung, ở thời điểm ra mắt trước Tết được các siêu thị như Viễn thông A, thegioididong.com rao bán với giá 18.5 triệu đồng nhưng giờ chỉ còn 16 triệu đồng (giảm 2,5 triệu). Hay Nokia N9, phiên bản 64GB, mức giá hiện tại chỉ còn 14 triệu đồng (giảm 700 ngàn đồng), bản 16GB còn 11,3 triệu đồng (trước đó mức giá bán của nó là 13,2 triệu), ở các phân khúc cấp thấp của Nokia, một số dòng cũng giảm giá từ 100.000 đồng đến 500.000 đồng. Bên cạnh đó, các sản phẩm của HTC, LG, Sony Ericsson… cũng có mức giá giảm từ vài trăm đến vài triệu đồng/chiếc.
Đáng chú ý nhất chính là việc bán hàng thông qua hệ thống online của Viễn Thông A, khách hàng có thể được cửa hàng giảm giá đến 2 triệu đồng (sau khi giá các hãng đã giảm) nếu mua hàng thông qua hệ thống này. Cụ thể, Galaxy Note mua online chỉ còn 15,2 triệu đồng (giảm 800 ngàn đồng so với giá mua trực tiếp tại cửa hàng), HTC EVO còn 13.890.000 đồng (giảm 2 triệu đồng so với mua trực tiếp), Samsung Galaxy SII giảm thêm 1 triệu, LG Optimus Black giảm 800 ngàn đồng… Tất cả sản phẩm này đều được miễn phí giao hàng và giá giảm trực tiếp ngay trên hóa đơn.
Hệ thống bán hàng online của thegioididong.com cũng áp dụng chương trình giảm giá ĐTDĐ cho khách hàng, tuy nhiên mức giá giảm thấp hơn chỉ từ 100 đến 500 ngàn đồng. Ngoài ra, số sản phẩm giảm giá cũng kém đa dạng hơn bên Viễn Thông A.
" alt="Thị trường điện thoại sau Tết: Nhiều sản phẩm giảm giá" />Thị trường điện thoại sau Tết: Nhiều sản phẩm giảm giáNhận định, soi kèo Shanghai Port vs Meizhou Hakka, 19h00 ngày 2/4: Bữa tiệc bàn thắng
- Nhận định, soi kèo Sloboda Tuzla vs Velez Mostar, 23h00 ngày 4/4: Nỗi sợ sân khách
- LG sản xuất màn hình có thể uốn dẻo
- Bao giờ 'hàng nóng' của CES 2012 được bán?
- Plextor ra mắt M3 Pro, ổ SSD 2,5' với độ mỏng 7mm
- Nhận định, soi kèo Neom SC vs Al Tai, 22h00 ngày 3/4: Cửa trên ‘ghi điểm’
- Boom chuẩn bị cập nhật Đấu trường quái vật 2
- Truyện Người Trước Mắt Là Người Trong Lòng
- Samsung Galaxy S III dùng vỏ bằng chất liệu gốm
-
Nhận định, soi kèo Al Najma vs Al Jubail, 23h00 ngày 3/4: Tiếp cận top 2
Pha lê - 03/04/2025 09:34 Nhận định bóng đá g ...[详细]
-
Truyện Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chính, Ta Bị Nữ Phụ Tính Kế
Cô mở to miệng, khiến George tức giận đến nổi trận lôi đình, "Sao cô không đi cướp luôn đi?
Cố Vân Khê thờ ơ nhìn thoáng qua đội ngũ phía trước, "Vậy ông cứ chờ đi.”
George tức giận không chịu được, "Tin hay không, tôi cũng treo giải thưởng giá trên trời muốn đầu của hai vợ chồng các người?”
Cố Vân Khê cười híp mắt nói, "Vậy ngại quá, không thể để cho ngươi như nguyện, chúng ta sắp tiến vào đại lục rồi, lính đánh thuê không tới được đây đâu, ông chết, chúng ta sẽ không chết."
“Mẹ kiếp." George mỗi lần nói chuyện với Cố Vân Khê, đều bị tức gần chết.
“Tôi không có nhiều tiền mặt như vậy, dùng cổ phần của một số công ty để bù lại đi.”
Cố Vân Khê còn có thể không biết tâm tư của ông ta sao? Không phải là muốn mượn cơ hội vứt bỏ một ít tài sản xấu đó chứ?
Coi ai là kẻ ngốc đây?
“Tôi muốn chọn, thêm một cái nữa, ông mang theo người mau cút đi, không được đến HK nữa.”
"Cô quản quá rộng rồi, đây là hành vi của thị trường tài chính..." George còn đang lải nhải, Cố Vân Khê trực tiếp cúp điện thoại.
Tề Thiệu ở bên cạnh nghe rõ ràng, ôm vợ cười khẽ, "Đừng nóng giận, đây đúng là hành vi thị trường tài chính, chúng ta trực tiếp đánh bại hắn trên thị trường này.”
“Không cần suy nghĩ nhiều, em nghỉ ngơi cho tốt, anh đã phát mệnh lệnh cho cấp dưới, sắp xếp tốt tất cả.”
Cố Vân Khê tựa vào vai hắn, "Điều khiển từ xa có được không?”
Cũng không phải lần đầu tiên.
Được rồi, Cố Vân Khê cũng không muốn phí nhiều tế bào não, đau đầu.
Cơ thể cô ấy vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.
Mấy giờ sau, Cố Vân Khê liền trở lại thủ đô, trong ngoài tất cả đều là thủ vệ, cảm giác vô cùng an toàn.
Cô mặc áo ngủ yêu thích, nằm trong chăn tơ tằm mềm mại, thở dài một hơi, "Vẫn là trong nhà thoải mái nhất, sau này em không ra ngoài nữa.”
“Ừ, anh cũng không muốn để em đi xa nhà. “
Có kinh nghiệm lần này, phỏng chừng cấp trên cũng không muốn cho cô đi ra ngoài, đều bị dọa quá sức.
" alt="Truyện Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chính, Ta Bị Nữ Phụ Tính Kế" /> ...[详细] -
Nhiều hãng ĐTDĐ thương hiệu Việt trước nguy cơ 'đóng cửa'
Năm 2012 được dự báo là một năm đầy khó khăn với những dn sản xuất ĐTDĐ thương hiệu Việt. Ảnh: T.AMột năm với nhiều sức ép
Năm 2011 được xem là một năm ít thành công đối với những người kinh doanh điện thoại thương hiệu Việt. Các hãng như Q-Mobile, Mobistar hay FPT Mobile gần như chỉ tung ra lượng sản phẩm rất hạn chế. So với năm 2010, thị trường điện thoại thương hiệu Việt trong năm 2011 có thể nói là “trầm lắng”.
Nguyên nhân chính của việc này đó chính là họ chịu sức ép rất lớn ở dòng điện thoại giá rẻ của các hãng nổi tiếng đang có mặt tại VN như Samsung, Nokia, LG… Cụ thể, ở lĩnh vực smartphone giá rẻ, sau khi Q-Mobile tung ra chiếc S10 với giá 4 triệu đồng, Samsung bất ngờ tung ra Galaxy Y với mức giá chỉ hơn 3 triệu đồng. Sau sự kiện này, đại diện nhiều hãng cho biết, họ phải dừng kế hoạch smartphone thương hiệu Việt giá rẻ của mình bởi để làm được chiếc smartphone dưới 3 triệu với các tính năng cao cấp nhằm cạnh tranh với sản phẩm của Samsung là rất khó. Chưa kể, về độ uy tín và giá trị thương hiệu, Samsung hơn họ ở tất cả mọi mặt.
Vì thế, những nhận định về một cuộc đổ bộ của smartphone giá rẻ sử dụng hệ điều hành Android từ các hãng sản xuất điện thoại thương hiệu Việt trong năm 2011 đã không xảy ra, thay vào đó dòng điện thoại phổ thông 2 sim 2 sóng vẫn được các hãng duy trì.
Tuy nhiên, mọi việc vẫn chưa dừng ở đó, khi ở giai đoạn nửa cuối năm 2011, điện thoại thương hiệu Việt lại một lần nữa chịu sự cạnh tranh khốc liệt từ "người khổng lồ" Nokia, khi hãng này tung ra một loạt mẫu điện thoại giá rẻ 2 sim 2 sóng, mức giá dưới 2 triệu đồng. Theo hệ thống các siêu thị lớn bán điện thoại di động trong cả nước, các dòng điện thoại của Nokia bằng uy tín của mình đã thu hút rất nhiều người dùng, dẫn đến hệ quả là nhiều sản phẩm điện thoại thương hiệu Việt của các hãng bị sụt giảm doanh thu và khó bán. Bên cạnh đó, một số hãng như LG, Samsung… cũng bắt đầu tham gia vào phân khúc này.
Xác định điều đó, các hãng như Q-mobile, Mobistar đã tung ra các mẫu điện thoại ở phân khúc tiền smartphone cảm ứng, giá rẻ, tích hợp các chương trình chat, lướt web và xem phim 3D… nhằm định cho mình một hướng đi riêng. Có điều, mọi việc vẫn chưa thể thành công khi một lần nữa sức ép tiếp tục đổ dồn lên đầu họ.
" alt="Nhiều hãng ĐTDĐ thương hiệu Việt trước nguy cơ 'đóng cửa'" /> ...[详细] -
6 phụ kiện 'cực độc' cho iPhone và iPad
1. Vỏ iPhone SmartGuard của Piexon
Với SmartGuard, chiếc iPhone thông minh của bạn sẽ trở thành một dụng cụ tự vệ. SmartGuard đi kèm một bình xịt hơi cay được quảng cáo là có khả năng phun ra với chiều dài khoảng 1,5 mét, phun 2 phát/ giây. Những người mê chơi thể thao có thể thay thế bình xịt tự vệ của SmartGuard bằng bình xịt thuốc giảm đau phòng trường hợp bị chấn thương. Ngoài ra, SmartGuard còn trang bị đèn pin chiếu sáng.
SmartGuard có giá khoảng 55 USD với ba màu đen, trắng và hồng.
Bạn có thể đặt mua sản phẩm tại đây
2 . Beam Toothbrush
Là chiếc bàn chải thông minh đầu tiên trên thế giới, Touchbrush do Beam sản xuất có gắn máy gia tốc bên trong, được kết nối bluetooth với ứng dụng iPhone. Bằng cách theo dõi mức độ tỉ mỉ và cường độ thường xuyên của việc đánh răng, ứng dụng này sẽ đặt ra các mục tiêu cá nhân để nhắc nhở bạn điều chỉnh việc đáng răng của mình.
Beam Toothbrush còn đặc biệt hữu ích cho những bậc phụ huynh muốn theo dõi thói quen vệ sinh răng miệng của con cái.
3. Bàn cân thông minh dành cho trẻ em Smart Baby Scale
Sản phẩm do Withings sản xuất đã giành giải thưởng sáng tạo tại Triển lãm Điện tử Tiêu dùng CES 2012. Bàn cân này được kết nối với một ứng dụng theo dõi trọng lượng của trẻ. Người dùng có thể chia sẻ kết quả với gia đình, bạn bè hoặc bác sỹ để được tư vấn. Không những thế, ứng dụng còn tự động cập nhật kết quả lên tài khoản Facebook, Twitter và email của bạn.
Smart Baby Scale bắt đầu có bán từ quý II/2012.
" alt="6 phụ kiện 'cực độc' cho iPhone và iPad" /> ...[详细] -
Nhận định, soi kèo Araz Nakhchivan vs Qarabag, 20h00 ngày 2/4: Hướng tới cú đúp
Pha lê - 02/04/2025 08:46 Nhận định bóng đá g ...[详细]
-
Điện thoại được cho là Samsung Galaxy S3 có mặt tại Việt Nam
Chiếc điện thoại được cho là Galaxy S3 xuất hiện trên diễn đàn - Ảnh chụp màn hìnhTheo nhiều thông tin đồn đoán trên các phương tiện truyền thông, khoảng ngày 3/05 tới Samsung mới giới thiệu chiếc Galaxy S3 ra thị trường thế giới. Nhưng vào khoảng 14 giờ hôm nay, hình ảnh và video về chiếc điện thoại Samsung được cho là Galaxy S3 đã bất ngờ xuất hiện trên diễn đàn tinhte.vn tại TPHCM, mặc dù ngay sau đó đã được rút xuống. Tuy nhiên, ICTnews cũng đã nhanh chóng ghi lại được hình ảnh cũng như thông số về chiếc điện thoại này.
" alt="Điện thoại được cho là Samsung Galaxy S3 có mặt tại Việt Nam" /> ...[详细] -
...[详细]
-
"Nếu không rời giường, ba ba làm viên khoai tây sẽ không còn à, hôm nay còn có món con yêu thích nhất: cháo trứng muối thịt nạc, với bánh quẩy mới ra lò ~ "
Nghe tiếng bước chân dần dần đi xa, Ôn Dao thở dài, trên giường lăn qua lăn lại vài cái, mới nhận mệnh bò dậy. Tối hôm qua vọc máy vi tính chơi quá muộn, lại để cho ma ma đến gọi rời giường, nếu không sẽ không còn điểm tâm mà ăn.
Sau khi rửa mặt xong, Ôn Dao chậm rì rì đi xuống lầu, đã nhìn thấy ba ba Ôn Trác trong phòng bếp đang đeo tạp dề có hình mèo Kitty, một tay cầm xẻng, một tay cầm đũa gắp lấy một viên khoai tây nhỏ đút vào trong miệng ma ma Hạ Uyển, trên mặt mang theo nụ cười sủng nịch, nhỏ giọng hỏi gì đó.
Bị rắc ăn cẩu lương, vẻ mặt Ôn Dao không chút thay đổi đi qua, ở trước bàn ăn yên lặng dọn xong bát đũa...
Gần đây bữa sáng rất phong phú, Ôn Dao lẳng lặng uống cháo, đuôi mắt nhìn thoáng qua thấy Ôn Trác vẫn trước sau như một đút cho Hạ Uyển ăn, lắng nghe kỹ giọng nói đó thì biết: "Em gần đây gầy rồi." "Làm việc đừng để quá cực khổ, ăn nhiều một chút."
Trong lòng Ôn Dao có chút nhớ anh trai rồi, ừm, nếu như có anh trai ở đây thì tốt rồi, hai người ăn cẩu lương vẫn tốt hơn một người ăn, tốt xấu gì cũng có bạn...
Ăn xong điểm tâm dọn dẹp bộ đồ ăn, Ôn Trác đi ra ngoài đi làm, Ôn Trác dạy lịch sử ở một trường cấp ba quý tộc tư nhân, bình thường khá nhàn rỗi nên có nhiều thời gian, đương nhiên, với tư cách thê nô của anh, đa phần thời gian rảnh rỗi đều kính dâng cho vợ mình.
Mà Hạ Uyển với tư cách một nhà thiết kế châu báu, phần lớn thời gian đều làm việc ở nhà, chị mở một Studio nho nhỏ, không cố định thời gian đi đến đó chỉ đạo đôi chút, thời gian khác đều tọa trấn ở nhà làm thiết kế. Bởi vì hôm nay có hẹn với khách, phải đi Studio xem xếp đặt bản thảo thiết kế, cho nên dặn dò Ôn Dao rồi đi ra ngoài.
Ôn Dao về đến phòng mình, bật máy tính lên bắt đầu tiếp tục hoàn thành công việc tối hôm qua còn chưa xong. Ôn Dao đến thế giới này thoáng chốc đã mười năm, mà đến bây giờ cô đối với thế giới này... đặc biệt cảm thấy rất hứng thú với điện tử khoa học kỹ thuật này.
Cô cảm thấy những vật này rất thần kỳ, không cần ma pháp cũng có thể làm được một vài thứ mà ma pháp cũng không thể làm được, đây quả thật so với ma pháp còn không thể tưởng tượng nổi hơn.
" alt="Truyện Mạt Thế Chi Ôn Dao" /> ...[详细] -
Nhận định, soi kèo FC Slutsk vs Torpedo
Pha lê - 04/04/2025 10:24 Nhận định bóng đá g ...[详细]
-
"Giám đốc, đây là đơn xin từ chức của tôi." Mộc Chẩm Khê mắt nhìn thẳng đi vào, đem đơn xin từ chức đặt trên bàn đối phương.
Giám đốc nghe vậy ngẩng đầu lên, anh ta đang đeo một cặp kính gọng đen, trong đôi mắt sau tròng kính hiện rõ sự thất vọng: "Nhất định phải kiên quyết như vậy sao?" Anh ta nâng cằm, "Ngồi xuống đi."
"Không cần ngồi đâu." Mộc Chẩm Khê hơi mỉm cười, "Đồ đạc của tôi đều đã thu thập xong, lát nữa còn phải ra sân bay."
"Ra sân bay?"
"Đi ra ngoài thay đổi tâm trạng."
"Tôi có thể cho em một kỳ nghỉ dài hạn, em nghỉ ngơi đầy đủ rồi quay lại."
Mộc Chẩm Khê mỉm cười không nói.
Giám đốc nhìn cô một hồi lâu, biết không thể giữ được, tháo mắt kính xuống, mệt mỏi nhéo sống mũi, thở dài nói: "Được rồi, tôi sẽ báo phòng tài vụ thanh toán tiền lương cho em". Anh ta khoác tay, "Đi ra ngoài đi."
Công ty nơi Mộc Chẩm Khê làm là một công ty game, tuy quy mô nhỏ như chim sẻ nhưng được đầu tư tốt.
Mộc Chẩm Khê là một trong những họa sĩ (Game Artist) chính của công ty, nhờ tài vẽ xuất sắc giúp cô vừa bắt đầu đi làm đã bộc lộ tài năng trong bộ phận mỹ thuật. May mắn thay, cô đã nhận được phản hồi tốt từ dự án trong năm đầu tiên. Có một câu nói rằng: "Game Art tốt nhất là Game Art không thể vẽ ra được." Được công ty công nhận là một họa sĩ giỏi, vẽ tranh nhanh nhất, đẹp nhất, "Bàn tay vàng" Mộc Chẩm Khê đã trở thành người biên tập trò chơi và được thăng tiến lên vị trí chủ chốt của bộ phận mỹ thuật trong năm thứ ba.
Năm nay là năm thứ tư cô làm việc ở công ty, mang lại thành công lớn cho các dự án, được người chơi khen ngợi, nhất là phong cách vẽ. Cô chịu trách nhiệm chính về việc quản lý phong cách vẽ nên tiền thưởng cho dự án cũng cầm đến mỏi tay.
Mọi người trong toàn bộ nhóm dự án đều rất hào hứng, vui mừng khôn xiết, chỉ có cô là tâm sự nặng nề.
Công ty không lớn, tin tức về việc Mộc Chẩm Khê muốn từ chức đã được lan truyền từ lâu. Sau khi Mộc Chẩm Khê nộp đơn xin từ chức, cô thu dọn bản vẽ trên bàn, nhét vào ba lô, nhìn những khuôn mặt đang ủ rũ nhìn xuống xung quanh, dừng lại, cúi người về phía trước và đặt khuỷu tay lên vách ngăn bàn làm việc. Cô uể oải liếc nhìn xung quanh rồi cười đùa với họ: "Có chuyện gì vậy? Chậc chậc, những người biết thì biết rằng tôi xin từ chức, những người không biết còn cho rằng mấy người đang túc trực bên linh cữu của tôi đấy."
Giọng nói của cô không trong trẻo như hầu hết các cô gái khác, ngược lại có một chút khàn khàn. Khi nói, âm đuôi bị nuốt vào một chút, đây là một âm điệu rất lạ nhưng lại trầm lắng và bắt tai.
Tất cả mọi người đều cười không nổi.
Mộc Chẩm Khê xụ mặt, làm bộ như khi mang hạng mục đi tới, vỗ bàn nói: "Đều tươi tỉnh lại cho tôi, một đám già đầu rồi, là tôi chủ động từ chức, không phải bị đuổi việc, vẻ mặt đưa đám như vầy cho ai xem?"
Mọi người đều sửng sốt, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi. Cô gái phụ trách nguyên tác vẽ nhân vật nói: "Chị Mộc Mộc, tiếp theo chị định đi đâu?"
Một người nói, và sau đó tất cả mọi người đều mở miệng.
"Sao chị lại từ chức? Rõ ràng là tóc chị vẫn còn dày như vậy mà."
"Ừ, dù sao cũng phải đợi nhận tiền thưởng cuối năm rồi tính sau."
"Năm nay, dự án của chúng ta kiếm được nhiều tiền nhất, nếu không chị chờ kiếm thêm một khoản, không được thì chị hãy đi."
"Đi chỗ nào, lão đại mang em theo với."
Mộc Chẩm Khê nghe rất vui.
Cô từng bước đi qua, đe dọa nói: "Mấy người, lời này để ông chủ nghe được, tất cả đều bị đuổi việc."
Mọi người cười lớn tiếng.
Lời cô nói dọa cả đám người, môi trường làm việc tại công ty rất tốt, đãi ngộ cao, ông chủ bình dị gần gũi, chỉ duy nhất phải tăng ca, nhưng có công ty game nào mà không tăng ca đâu. Tổng thể mà nói thì đây là một công ty tốt, vì vậy mọi người không thể nghĩ ra vì sao cô lại muốn từ chức.
"Tôi làm việc mệt mỏi nhiều năm rồi, muốn ra ngoài thư giãn một chút." Mộc Chẩm Khê luôn giải thích lý do như thế với đồng nghiệp.
Đồ đạc của cô rất ít, ngoại trừ một xấp bản vẽ thủ công không ảnh hưởng đến bí mật của công ty thì cũng chẳng còn gì, cho hết vào trong túi, tay xách ba lô màu đen đã giặt đến sắp phai màu, quay lưng về phía mọi người thoải mái vẫy vẫy tay, giống như ngày đầu tiên cô đến công ty, nhẹ nhàng mà rời đi.
Mộc Chẩm Khê như đám bèo trôi, xuôi theo dòng nước, tới đâu thì tới, cũng không thấy cô lưu luyến với bất cứ điều gì.
***
Mộc Chẩm Khê đặt chiếc ba lô lên ghế sofa, mang bản vẽ ra rồi đặt nó trên bàn trong phòng làm việc. Điện thoại di động trong túi rung lên, cô dừng việc lật bản vẽ, ngón tay đè lên trang giấy, lấy di động ra, nhìn ID người gọi và vuốt lên để nghe.
"Hmm." Cách chào độc đáo của Mộc Chẩm Khê.
"Người bận rộn đã có thời gian trả lời điện thoại rồi à?"
"Người bận rộn đã từ chức và bây giờ là người rất rảnh rỗi."
"Cậu..." Âu Tiếu Lê gần như bị cô làm cho choáng váng, thật lâu với tìm lại được giọng nói của chính mình, "Cậu có bị điên không? Cậu có biết game của cậu hot đến mức nào không? Tớ thấy trên mạng nói rằng công ty các cậu mỗi người được phát 30 tháng tiền lương, mỗi người còn được thưởng 1 chiếc xe hơi."
"Giả đấy." Mộc Chẩm Khê đính chính nói nhẹ.
"Sự thật là..." Ân Tiếu Lê nhịn không được nhiều chuyện.
"Không có xe đâu."
"30 tháng tiền lương..."
"Chà, cái này thì lại là thật, hơn nữa mình còn được phát 60 tháng."
"Chết tiệt!" Âu Tiếu Lê vô cùng phẫn nộ, "Vậy mà cậu còn từ chức! Cậu..." Âu Tiếu Lê thao thao bất tuyệt mà quở trách Mộc Chẩm Khê.
Mộc Chẩm Khê mỉm cười, cô tuy rằng nhân duyên không tệ nhưng bạn bè thân thiết lại không có mấy người, Ân Tiếu Lê được tính là một trong số đó. Một mặt bởi vì công việc quá bận rộn, không có thời gian, một mặt bởi vì quá lười vận động. Trong nhà quá yên tĩnh, việc lắng nghe những lời vặn vẹo của Ân Tiếu Lê cũng không tệ chút nào.
Mộc Chẩm Khê bật loa ngoài, đặt điện thoại sang một bên, tự mình sắp xếp bản vẽ. Một lúc sau, nghe Ân Tiếu Lê nói đến cuối cùng, tắt chế độ rảnh tay và một lần nữa đặt điện thoại lên tai, thấp giọng lấy lòng nói: "Tớ sai rồi, cậu tha thứ cho tớ lần này đi, được không?"
"A!"
Ân Tiếu Lê phản ứng còn lớn hơn vừa rồi.
Ân Tiếu Lê rít gào: "Họ Mộc, cậu có thể đừng trêu chọc tớ không?"
Mộc Chẩm Khê không nói nên lời: "... Tớ trêu chọc cậu khi nào?"
Ân Tiếu Lê rống lên: "Cậu nghe giọng nói của cậu đi, không thể nói chuyện điện thoại với cậu được nữa, nổi cả da gà da vịt rồi đây này."
Mộc Chẩm Khê: "..."
Ân Tiếu Lê nói trước khi cúp máy: "Tớ đột nhiên nhớ ra một chuyện. Cậu đã từ chức thì có thời gian để yêu đương rồi, người mà tớ nói với cậu hai ngày trước, cậu có muốn gặp hay không?"
"Người nào?"
"Bạn của bạn của tớ, mới du học về, Tiến sĩ Văn học, cong queo, trông như tiên nữ, tớ có ảnh đây, cậu có muốn xem không?"
Mộc Chẩm Khê vừa định nói không cần, nhưng suy nghĩ lại, nhìn xem cũng không sao, giọng điệu tùy ý nói: "Được rồi, cậu gửi WeChat cho tớ đi."
Ngay sau khi cúp máy, điện thoại "Ting" một tiếng, Mộc Chẩm Khê sắp xếp bản vẽ, đặt nó ở nơi quen thuộc mới mở điện thoại ra, ấn mở tin nhắn của Ân Tiếu Lê, mở hình ảnh ra xem.
Trên đó là ảnh được chụp tại một thư viện ở nước ngoài, hai bên có giá sách bằng gỗ sồi cao, một người phụ nữ dáng người thon dài đang dựa vào một bên giá gỗ đọc sách, thần sắc yên tĩnh chăm chú, mặt nghiêng mềm mại. Ánh nắng vàng xuyên qua giá sách rơi vào ánh mắt, sống mũi, gương mặt cùng bờ vai của nàng.
Nàng mặc một chiếc váy dài màu trắng, thật thanh tao và xinh đẹp nhưng một yêu tinh lạc vào thế giới.
Mộc Chẩm Khê nhìn chằm chằm vào bức ảnh một lúc, sau đó gửi tin nhắn cho Ân Tiếu Lê: "Cậu có ảnh chính diện không?"
Ân Tiếu Lê: "Không có, để tớ hỏi giúp cậu một chút?"
Mộc Chẩm Khê: "Được."
Ân Tiếu Lê: "Rốt cuộc cũng có người lọt vào mắt xanh của cậu, thật không dễ dàng."
Mộc Chẩm Khê mỉm cười trầm mặc, không trả lời, chờ tin tức từ Ân Tiếu Lê.
" alt="Truyện Biệt Lai Hữu Dạng" /> ...[详细]
Nhận định, soi kèo Araz Nakhchivan vs Qarabag, 20h00 ngày 2/4: Hướng tới cú đúp
Truyện [Esports] Đường Giữa Toàn Năng
Trì Sóc: "...Giúp như thế nào?"
Diệp Thiếu Dương thẳng thắn xoay người lại: "Đánh dấu tạm thời. Cắn một cái, cám ơn."
Biểu cảm của Trì Sóc từ từ nứt ra.
Omega này làm sao thế nhỉ? Đánh dấu là chuyện có thể tùy tiện làm ra?
" alt="Truyện [Esports] Đường Giữa Toàn Năng" />
- Nhận định, soi kèo Nữ Slovenia vs Nữ Thổ Nhĩ Kỳ, 21h30 ngày 4/4: Chiến thắng thứ 3
- Samsung Galaxy S III chọn Luân Đôn làm thị trường trung tâm
- Ring Audio ra subwoofer cho loa kèn
- Món quà bất ngờ khiến 2 con gái rưng rưng
- Siêu máy tính dự đoán Chelsea vs Tottenham, 2h00 ngày 4/4
- Truyện Xuyên Thành Bạch Nguyệt Quang Của Nam Chính, Ta Bị Nữ Phụ Tính Kế
- Xác nhận iPad 3 dùng màn hình Retina siêu nét