- Câu chuyện tình yêu tan vỡ của một cặp đôi yêu nhau 9 năm đang được chia sẻ và lan truyền rộng khắp các diễn đàn dành cho giới trẻ.NEU Confessions – diễn đàn “thú nhận” giấu tên dành cho sinh viên Trường ĐH Kinh tế Quốc dân – hôm 27/2 có đăng tải câu chuyện tình yêu cảm động nhưng không thành của một bạn nữ cựu sinh viên của trường.
Theo nội dung chia sẻ của cô gái này, tình yêu của họ bắt đầu từ khi cả hai còn đang học lớp 11. Trải qua biết bao sóng gió, khó khăn, sự ngăn cản của bố mẹ, họ đã chứng minh và thuyết phục được hai bên gia đình chấp thuận. Thậm chí, sau bao năm vất vả làm việc, tích cóp, họ còn mua được một mảnh đất để an cư lập nghiệp.
Nhưng một ngày kia chàng trai về nhà, nói với cô gái rằng anh đã tìm được tình yêu đích thực của đời mình với một cô gái khác. Hụt hẫng, đau buồn, cô gái chia sẻ nỗi niềm của mình với những người xa lạ.
Nguyên văn chia sẻ của cô gái:
Cái giá phải trả của tình yêu.
Quen nhau 14 năm, hơn 9 năm yêu nhau. Em luôn tin rằng chúng ta là mối tình đầu cũng là tình cuối của nhau.
Anh có nhớ năm lớp 11, khi anh bẽn lẽn đứng nơi cổng trường đợi em, đưa cho em lá thư tỏ tình nói đã thích em từ rất lâu rồi? có thể anh quên giây phút ấy, nhưng em thì không.
Anh có nhớ năm lớp 12, em bị bố đánh gẫy chân, còn anh cũng bị mẹ giam lỏng ở nhà chỉ vì biết chúng ta yêu nhau không? vì gia đình 2 chúng ta đều quá nghiêm khắc, em và anh tự hứa với lòng mình sẽ không liên lạc nhiều, sẽ học tập thật tốt để chứng minh cho bố mẹ thấy rằng chúng ta nghiêm túc với mối quan hệ này.
Anh có nhớ chúng ta đã hẹn nhau cùng vào NEU, cùng học một ngành để sau này được nhìn thấy nhau cả ngày , được gắn bó tương lai với nhau? Ngày đầu tiên nhập học tại NEU, 2 chúng ta cứ đứng nhìn nhau khóc. Anh nhớ không?
Anh có nhớ những ngày tháng nghèo khổ đói rách - nhưng hạnh phúc của thời sinh viên ta đã trải qua cùng nhau? Những ngày cùng học, cùng đi làm thêm, cùng đi tình nguyện, cùng vẽ ra những viễn cảnh về ngày mai? Những ngày mà chúng ta không toan tính không muộn phiền, chỉ lạc quan nhìn về phía trước ấy anh có còn nhớ ?
Anh có nhớ cách đây mới 1năm, khi chúng ta vừa mua được mảnh đất bằng chính sự nỗ lực của 2 đứa, để chứng minh cho gia đình về tình cảm dài lâu, chúng ta đã quỳ xuống cầu xin 2 gia đình chấp thuận như thế nào không? Để rồi một lần nữa chúng ta ôm nhau khóc, khi mẹ anh gật đầu, khi bố em im lặng đồng ý. Chúng ta đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ, và giấc mơ đó chưa bao giờ gần đến thế.
9 năm, kỉ niệm kể làm sao hết, giữa chúng ta không đơn thuần là tình yêu, mà còn là tình thân, là những gì ấm áp gắn bó nhất trong tim nữa. Vậy mà sao, khi chỉ còn cách cái giấc mơ đó một chút thôi, anh lại đành lòng phá bỏ tất cả?
Tại sao anh lại về nhà và nói trong nước mắt với em, rằng anh đã tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình , với một cô gái khác? Tại sao anh lại có thể cầu xin em buông tha anh, để anh đến với tình yêu của anh, để anh được sống với đúng bản thân mình? tại sao anh lại có thể nói với em rằng tình cảm với cô gái đó mới là tình yêu, là thứ anh không kiểm soát nổi, là người anh không thể sống thiếu? Nếu đó là tình yêu, vậy còn 9 năm của chúng ta, là cái gì? Nếu cô gái đó là tình yêu thực sự của anh, vậy còn em , là ai?
Những ngày em đau ruột thừa, là ai chân trần cõng em từ Đại La chạy ra bệnh viên Thanh Nhàn giữa mùa đông lạnh giá, là ai đã nắm chặt tay em, ở cạnh em bao nhiêu ngày đêm không rời mắt? Nếu đó không phải là tình yêu?
Những ngày em đi làm thêm trên mãi Hồ Tây, là ai đã cặm cụi đưa đón em đi về, chỉ vì không muốn em đạp xe một mình xa như vậy, không muốn em cô đơn? Những ngày đầu mới đi làm, anh phải đi công tác xa, là ai đã lặn lội phi xe máy hàng trăm cây về Hn trong đêm , chỉ vì "nhớ em quá"? chỉ để nhìn em một chút, lại tất tả đi? Nếu đó không phải là tình yêu?
Những ngày chúng ta tiết kiệm từng đồng xu một, để dành mua nhà mua đất và chuẩn bị đám cưới, bữa cơm chỉ có mỗi đĩa rau và đậu phụ, mà ai nói với em rằng được ăn với nhau, được ăn cơm em nấu đã là hạnh phúc nhất của anh? Nếu đó không phải là tình yêu?
Anh có chút nào nghĩ về những giây phút ấy khi anh nói rằng giữa chúng ta không phải là tình yêu? Khi anh cầu xin em buông tay anh để anh đến với một người con gái khác? Nếu là anh, anh sẽ làm được chứ?
Anh nói anh nợ em quá nhiều. Đúng, anh nợ em rất nhiều. Nợ em 9 năm bên nhau, nợ em một đời hạnh phúc, nợ em những tình yêu và tin tưởng em đã gửi gắm cho anh hết lòng. Còn em, em cũng nợ anh 9 năm thanh xuân, nợ anh những ân cần và yêu thương anh đã trao cho em. Suy cho cùng, em đau đớn, em tiếc nuối, em không đành lòng, nhưng em cũng không hề thiệt thòi gì cả.
Em không đủ cao thượng để chúc anh và cô ấy hạnh phúc, em thậm chí còn rất muốn chỉ thẳng vào mặt anh và người con gái ấy, rằng để tôi xem các người hạnh phúc được bao lâu, để tôi xem cái các người gọi là tình yêu đích thực ấy kéo dài được bao lâu.
9 năm qua, em không tiếc, em chỉ tiếc rằng mình đã yêu quá nhiều, đã tin quá nhiều. Sau tất cả, em chỉ còn một điều duy nhất để nói với anh, chúng ta không ai nợ ai nữa, lời hứa về một đời hạnh phúc, em sẽ giữ lại cho riêng mình.
Chuyện tình của cặp đôi ngay lập tức thu hút sự quan tâm của cộng đồng mạng. Rất nhiều trang cá nhân, diễn đàn dành cho người trẻ đăng tải lại câu chuyện. Cư dân mạng cũng được dịp đoán thử nguyên nhân chàng trai chia tay cô gái.
Thậm chí, có một thành viên chia sẻ rằng chàng trai trong câu chuyện là bạn mình và lý do chàng trai chia tay người yêu là do anh ta mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối, không muốn cô gái đau buồn và tốn tiền chi phí chữa trị cho anh – những đồng tiền mà cô đã phải rất vất vả mới có được, nên đã nói lời chia tay. Tuy nhiên, thực hư của những chia sẻ này chưa được xác minh.

|
Hàng ngàn lượt comment chỉ tính riêng trên NEU Confessions |
Câu chuyện tình yêu này cũng nhận được rất nhiều chia sẻ thú vị của các bạn trẻ. Một bạn viết: “Thử thách của người phụ nữ là khi người yêu, chồng họ có đôi bàn tay trắng.Thử thách của người đàn ông là khi trong tay họ có tất cả. Đa phần con gái sẽ vượt qua thử thách đó...1 mình”.
“Thật cảm động! 9 năm..... chia tay vì 1 lý do không phải là tình yêu. Nhưng em nghĩ cả chị và anh ấy đều không hối hận cho đến bây giờ. Có người yêu nhau một vài tháng đến được với nhau và ở bên nhau cả đời. Có người yêu nhau cả 9 năm nhưng rồi cũng chia tay. Tất cả nó là cái duyên chị ạ! Chúc chị tìm được hạnh phúc mới cho mình! Nhớ lấy lại đất nhé chị”– một bạn gái khác bình luận an ủi đầy hài hước.
"Bởi vì đã đầy đủ hơn, ấm no hơn, người ta dễ dàng quên mất đi thời gian khốn khó, người gồng gánh với mình, không chê mình nghèo mà ở bên. Cuộc đời này biến cố lớn nhất mới chính là lòng người. 9 năm cũng không phải ngắn nhưng không thể lấy đi tất cả của chị được. Chị hãy cứ xinh đẹp, mạnh mẽ và toả sáng, môt người con gái tốt như chị sẽ xứng đáng với người tốt hơn anh ta”.
“Học NEU mà nhiều anh đầu óc chán nhể. Cho dù thế nào đi chăng nữa việc chia tay 1 cô gái yêu 9 năm trời để theo 1 đứa mới toanh là phi vụ đầy rủi ro”– một nam sinh viên hài hước.
Liên hệ với người quản trị trang NEU Confessions, anh cho biết bản thân các "admin" cũng không biết danh tính của người chia sẻ, "vì bài viết được gửi lên page theo dạng ẩn danh trên "google doc". Chỉ khi nào họ tự liên hệ với page thì mới xác nhận được".
" alt="Nữ sinh tự thú về mối tình 9 năm không thành"/>
Nữ sinh tự thú về mối tình 9 năm không thành
Liên quan đến việc Thanh tra Sở Xây dựng Hà Nội tạm đình chỉ công tác cán bộ được cho liên quan tới việc “bảo kê” lò gạch không phép trên địa bàn huyện Sóc Sơn, Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung đã chỉ đạo cơ quan liên quan làm rõ vụ việc. |
Những lò gạch không phép đang tồn tại trên địa bàn huyện Sóc Sơn.
|
Ngày 15/3, bên lề Hội nghị tổng kết 10 năm thực hiện Luật Phòng chống tham nhũng của thành phố Hà Nội, trao đổi với PV Tiền Phong về việc Thanh tra Sở Xây dựng Hà Nội tạm đình chỉ công tác 1 cán bộ được cho liên quan tới nghi vấn ra giá “bảo kê” lò gạch không phép trên địa bàn huyện Sóc Sơn mà báo chí phản ánh, Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung cho biết, đã chỉ đạo cơ quan liên quan làm rõ vụ việc. “Ngay sau khi báo chí nêu, UBND thành phố Hà Nội đã có chỉ đạo ngay cho Thanh tra Sở Xây dựng và Giám đốc Sở Xây dựng yêu cầu làm rõ và báo cáo ngay cho thành phố. Đây là phản ánh cán bộ thuộc Sở Xây dựng nên trách nhiệm làm rõ sẽ thuộc về Giám đốc Sở này. Lãnh đạo thành phố đã chỉ đạo ngay sau khi có thông tin này”, ông Chung nói.
Bà Đỗ Thu Nga, Chánh Văn phòng UBND huyện Sóc Sơn cho hay, trước thông tin phản ánh của báo chí, cơ quan chức năng huyện đã yêu cầu các phòng ban phối hợp với Sở Xây dựng tổ chức kiểm tra, làm rõ vụ việc và kiên quyết xử lý cán bộ nếu có vi phạm. “Hiện về mặt quản lý Nhà nước, huyện giao cho phòng Quản lý đô thị thường trực để tham mưu và quản lý liên quan đến việc hoạt động của những lò gạch trên địa bàn”, bà Nga nói.
Chưa có lò gạch nào được cấp phép
Ngày 15/3, tại buổi làm việc với phóng viên, ông Nguyễn Xuân Thắng, Trưởng phòng Quản lý đô thị huyện Sóc Sơn cho biết, trước năm 2013 trên địa bàn Sóc Sơn có hơn 600 lò gạch các loại tập trung chủ yếu tại các ở các xã vùng sâu, vùng xa như Bắc Sơn, Hồng Kỳ (giáp với tỉnh Thái Nguyên), Tân Minh, Bắc Phú…. “Việc hình thành hàng trăm lò gạch trên địa bàn trước đây phát sinh từ lịch sử để lại. Việc người dân các xã làm lò gạch để tận dụng đất và nhân lực của địa phương, rồi nhu cầu về vật liệu xây dựng trong đó có gạch ngói nung ngày càng cao… Đến năm 2013, khi có chỉ đạo của thành phố Hà Nội, huyện Sóc Sơn đã xây dựng kế hoạch xóa bỏ toàn bộ lò gạch thủ công và đã xóa xong 524 lò”, ông Thắng nói.
Tuy nhiên, theo ông Thắng trong quá trình tiến hành xóa bỏ các lò gạch thủ công, một số người dân lại tự chuyển đổi, tự ký hợp đồng với các đơn vị cấp dây truyền công nghệ lò sản xuất gạch. Những lò này chủ yếu là lò úp vung không phải dạng thủ công để đưa khói nhả lên cao. Chính vì thế vào thời điểm đó không phá dỡ được những lò này vì nó không có trong danh mục. Trên cơ sở báo cáo đề xuất của Sở Xây dựng cho phép những lò úp vung tồn tại đến hết năm 2016 và UBND huyện Sóc Sơn cũng chỉ đạo cho phép tồn tại đến hết tháng 10/2016. “Trong 57 lò gạch còn tồn tại trên địa bàn hiện nay, qua xác định đây là các công trình xây dựng không phép, kể cả 524 lò gạch trước đây bị xoá bỏ cũng đều không phép. Các lò gạch là loại hình kinh doanh có điều kiện vừa phải cấp phép xây dựng vừa phải có giấy kinh doanh. Hiện thẩm quyền cấp phép những lò gạch này do Sở Xây dựng cấp theo quy định của Thông tư 10 đối với công trình có chiều cao (cột khói-PV) trên 20m”, ông Thắng lý giải.
Đại diện Phòng Quản lý đô thị huyện Sóc Sơn cho biết, về mặt cấp phép xây dựng là do Sở Xây dựng, còn về mặt quản lý trật tự xây dựng trên địa bàn là do lực lượng thanh tra xây dựng. “Thanh tra xây dựng trước đây trực thuộc UBND huyện, nay thuộc Sở Xây dựng. Ngoài 57 lò gạch đang tồn tại thì cuối năm 2015 và đầu năm 2016 lực lượng thanh tra xây dựng địa bàn đã báo cáo có xuất hiện thêm 2 cái mới. Khi nhận được báo cáo chúng tôi đã yêu cầu chính quyền xã ngăn chặn kịp thời”, vị cán bộ này nói.
Ông Nguyễn Quang Huy, Thường trực HĐND huyện Sóc Sơn cho biết, việc tồn tại các lò gạch trên địa bàn đã có nhiều lần cử tri kiến nghị, xử lý. “Phải nói thật qua mỗi lần tiếp xúc cử tri, người dân bị ảnh hưởng trực tiếp từ lò gạch kêu rất nhiều. Khói lò gạch có khi còn chết cả cây cối. Thậm chí, qua tiếp xúc cử tri còn có tình trạng tranh nhau chỗ làm gạch, địa điểm làm lò gạch nên cũng xảy ra “đả” nhau”, ông Huy nói.
|
Theo Tiền phong
- Đình chỉ cán bộ liên quan đến thông tin ‘bảo kê’ lò gạch ‘thổ phỉ’
- Thâm nhập lò gạch "thổ phỉ": Thanh tra xây dựng đòi 250 triệu đồng "bảo kê"
" alt="Chủ tịch Hà Nội chỉ đạo làm rõ nghi vấn ra giá 'bảo kê' lò gạch"/>
Chủ tịch Hà Nội chỉ đạo làm rõ nghi vấn ra giá 'bảo kê' lò gạch
-"Trước khi thành công ở Hà Nội với một công ty phần mềm với hơn 100 nhân viên tôi từng thất bại nhiều lần....: - Nguyễn Minh Thảo - người sáng lập và quản lý của Umbala Labs, quán quân cuộc thi Forbes Vietnam Startup Contest 2015 chia sẻ.
Trước khi thành công ở Hà Nội với một công ty phần mềm với hơn 100 nhân viên, Nguyễn Minh Thảo từng thất bại nhiều lần. Nhưng anh bỏ mọi thứ vào Sài Gòn thành lập công ty Umbala - Ứng dụng quay video ngắn sử dụng các hiệu ứng kỹ xảo độc đáo, giúp các bạn trẻ khám phá con người và cuộc sống muôn màu khắp nới trên thế giới. Hiện tại, Umbala đang được lan truyền nhanh với các bạn trẻ ở Mỹ và Việt Nam.
Mọi người có quyền "ném đá"
Câu chuyện về Nguyễn Minh Thảo khởi nghiệp tôi từng được nghe cách đây khá nhiều năm. Nhiều người sẽ đồng ý với quan điểm của tôi rằng anh là một người giỏi. Tại sao anh không tìm cơ hội làm việc ở những công ty tầm cỡ thế giới như Google, hay Facebook mà phải cần mẫn khởi nghiệp?
- Tôi thì quan điểm nếu giỏi đừng tới Google, Facebook. Ở Việt Nam, nhiều người mơ ước được làm việc cho hai gã khổng lồ này nhưng ở Mỹ thì không hẳn như vậy.
Nếu không được chọn vào làm những công việc có hàm lượng nghiên cứu cao hay cực kỳ quan trọng thì bạn chỉ làm những việc rất nhỏ trong một tổ chức cồng kềnh, trước sau gì cũng bị thui chột năng lực bản thân. Mặt khác, tôi cũng nghĩ do Google và Facebook là những công ty đang hot nên nhiều người lầm tưởng vào đấy làm là giỏi. Sự thật không phải như vậy.
 |
Nguyễn Minh Thảo đã chiến thắng cuộc thi Forbes Vietnam Startup Contest (2015) với ứng dụng Umbala. (Ảnh: NVCC) |
Hiện nay, những người tài ở thung lũng Silicon Valleys sẽ luôn tìm cơ hội để được thử thách, được giải quyết những vấn đề mà họ tin là thay đổi thế giới - “change the world"ở các công ty start-ups (công ty khởi nghiệp).
Khi làm việc trong môi trường khởi nghiệp, họ luôn phải đối mặt mọi vấn đề mà không phải lúc nào cũng biết trước - đó chính là tạo động lực cho họ phát triển năng lực bản thân.
Bên cạnh đó, khi biết cách để phát triển một công ty khởi nghiệp từ con số 0, sau này họ cũng có thể phát triển công ty khởi nghiệp của riêng mình.
Với xuất phát điểm học ở Trường ĐH Bách khoa Hà Nội, khởi nghiệp từ lúc sinh viên năm 2 - “từng lên voi, xuống chó”, từng đạt những thành công mà bất kỳ ai cũng ngưỡng mộ - nhưng tôi vẫn quyết tâm từ bỏ tất cả để sang Mỹ tìm cơ hội để thực hiện khát khao đơn giản “thay đổi thế giới" như bao nhiêu người đến Silicon Valleys.
Lúc đầu, tôi nghĩ sẽ không ai nói chuyện với mình nhưng không phải. Ở đó, tất cả mọi người đều cởi mở nói chuyện. Họ sẵn sàng đối thoại vì họ không biết rằng những người đối diện họ có phải là một tỷ phú trong tương lai. Họ tìm sự khác biệt. Tôi phát hiện tất cả mọi người tài năng trên thế giới đều tập trung về đây.
Tôi có nghe một câu chuyện thế này. Một thanh niên ở Hi Lạp khi thấy cuộc đời bế tắc đã sang Mỹ bằng visa du lịch. Ngày đầu tiên anh ấy vào khách sạn Hotel California ở.
Tất cả mọi người trước khi đến Mỹ đều biết đến Mỹ qua những bộ phim bom tấn hay các bài hát như bài Hotel Californiacủa ban nhạc The Eagles. Sáng dậy, anh ta không biết làm gì ngoài ra ngoài đường gặp gỡ. Nhưng thanh niên này bắt đầu làm từ vị trí bán hàng và nhận ra mình phải khởi nghiệp và sau đó anh ấy đã bán công ty được vài chục triệu đô la.
Tôi chốt lại rằng ở Mỹ, nếu làm công ty khởi nghiệp sẽ giúp họ có những cơ hội mới hoặc làm ra những thứ mới cho thế giới này.
Với quan điểm khác người anh có sợ mọi người "ném đá"?
- Mọi người có quyền. Tôi chỉ thẳng thắn nói lên sự thật. Bạn biết Lê Yên Thanh chứ, một sinh viên rất giỏi.
Khi biết Thanh có ý định sang Google, tôi khuyên Thanh rằng, nếu em sang Mỹ làm cho Google, trong thời gian ba tháng em phải tìm mọi cách để được vào làm các công ty khởi nghiệp ở Silicon Valleys. Hai là bằng mọi cách để tìm có cơ hội làm nghiên cứu chuyên sâu của một lĩnh vực cụ thể sẽ cần trong tương lai.
Ở Việt Nam, có nhiều bạn lập trình viên rất tài năng sinh năm 1992, 1993, 1994, 1995, thậm chí học chưa xong hoặc không tốt nghiệp ĐH, nhưng các bạn được các công ty khởi nghiệp từ San Francisco mời làm việc với mức lương 3500 - 5000 USD/tháng.
Với tôi sang Google làm việc không có gì ghê gớm. Ở những công ty này, hiện nay đều có một câu cửa miệng: “Hôm nay là ngày cuối cùng tôi làm việc ở Google (Facebook). Ngày mai tôi làm việc ở UBer”. UBer là một cty startups lớn hiện đang hút hết nhân sự của hai công ty này, tạo hỗn loạn về nhân sự.
Vì sao như vậy? Vì ở Uber các bạn có rất nhiều cơ hội, đó là một môi trường mới, có nhiều vấn đề cần phải giải quyết cho hệ sinh thái mới trên nền tảng UBer.
"Chúng ta đang ở trong một cái giếng quá lâu..."
Nhưng anh có công nhận rằng với các bạn trẻ Việt Nam được làm việc ở một công ty tầm cỡ thế giới là một cơ hội rất lớn?
- Chúng ta ở trong một cái giếng quá lâu nên không hiểu bên ngoài như thế nào. Nhiều người nói hiện nay đang ở trong cái ao 90 triệu dân và mọi người tìm cách xào nấu để kiếm tiền ở thị trường này.
Bản thân tôi khi chưa sang Mỹ đều nghĩ Google, Facebook thật kinh khủng. Thật tuyệt vời và rất nể họ. Và tôi nghĩ đây là nơi có những người giỏi nhất và tôi phải học hỏi họ.
Nhưng khi trực tiếp sống ở đấy, hàng ngày ăn cơm, uống nước làm những thứ liên quan đến công việc rất rõ ràng, tôi hiểu rằng thực chất đây là công ty rất lớn và mọi người là cái bánh xe.
Khi nói chuyện với những người Việt làm cho Google, tôi nhận ra thực ra các bạn không giỏi như những gì chúng ta nghĩ. Các bạn chỉ là những ốc vít trong bộ máy quá to và phải xử lý những việc rất bình thường. Sau một thời gian, năng lực các bạn bị thui chột rất nhiều.
Một ví dụ cụ thể, tôi quan sát em trai tôi và các bạn của nó, với xuất phát điểm là các bạn đều là những người Việt Nam ưu tú và rất có năng lực.
Tuy nhiên, em ấy chọn làm việc cho một công ty khởi nghiệp sau khi tốt nghiệp ĐH còn các bạn em ấy làm việc cho Google hoặc Facebook. Trong thời gian hơn một năm, em ấy là một lập trình viên trong công ty chỉ có 20 lập trình viên tại Silicon Valleys nhưng phải xử lý công việc cực kỳ phức tạp để đáp ứng cho ứng dụng có hơn 200 triệu người dùng trên toàn thế giới.
Không dừng lại ở đó, em ấy hiểu sâu sắc cách để xây dựng và phát triển một sản phẩm đi từ con số 0 lớn lên nhanh chóng từng ngày như thế nào. Những kinh nghiệm và năng lực xây dựng hệ thống lớn như vậy rất khó có thể để tìm được ở các bạn cùng khoá làm việc ở các công ty như Facebook hay Google.
Từ một người có trong tay tất cả rồi trở lại con số không và hiện tại có trong tay cơ hội mà nhiều bạn trẻ mơ ước, những ngày đầu khởi nghiệp anh gặp khó khăn gì?
- Không chỉ riêng tôi mà tất cả những người khởi nghiệp có ba khó khăn lớn nhất.
Đầu tiên là thiếu người tài vì đơn giản là không ai tin những gì mình đang làm, rất khó để xây dựng được niềm tin của họ vào một công ty không rõ ràng và có quá nhiều rủi ro.
Thứ hai là người dùng đầu tiên, với chúng tôi họ là những người quý giá nhất họ quý hơn rất nhiều với cái khó khăn. Thứ 3 là tài chính.
Một ngày làm việc của anh như thế nào?
- Chúng tôi không phân định thời gian. Thực ra, chúng tôi làm việc đến khi nào mệt thì ngủ. Thường thì có thể làm từ 16 đến 18 tiếng một ngày.
Luôn stress vì không đủ thời gian làm việc
Với một công việc đòi hỏi áp lực rất lớn như vậy, anh cân bằng cuộc sống như thế nào?
- Tôi chia sẻ một câu chuyện như thế này. Tôi từng làm việc ở Hà Nội và có hơn 100 nhân viên làm việc cho mình. Một cuộc sống rất đầy đủ nhưng tôi luôn cảm thấy stress. Thời điểm đó tôi phải bạo chi để giải trí. Nhưng tôi cảm thấy không đúng điều mình đam mê.
Đam mê của tôi từ năm thứ hai ĐH cho đến nay là lập một công ty làm thay đổi thế giới.
Có thể nói 14 năm qua (từ 2002) - đây là thời điểm tôi đang làm được mọi thứ. Mặc dù, tôi là người nghĩ ra ý tưởng có thể đi trước thế giới ba năm. Nhưng ở Việt Nam tôi không làm được, nên tìm mọi cách sang Mỹ. Như vậy khi mình không làm đúng cái mình đam mê sẽ mất cân bằng và cảm thấy stress.
Khi vào Sài Gòn làm lại, sản phẩm đầu tiên tôi đánh sang thị trường Mỹ bị thất bại, có hai người ra đi. Công ty chỉ còn lại mình tôi và một người em. Chúng tôi sống như sinh viên. Sản phẩm đầu tiên của Umbala cũng ra đời trong hoàn cảnh này. Sau đó tôi mang sản phẩm này đi gặp trực tiếp người dùng mục tiêu để hỏi ý kiến, rồi mang đến các cuộc thi lớn hơn cho khởi nghiệp như Forbes Startups Contest 2015 với mục đích là để thu thập các ký kiến trái chiều về sản phẩm.
Đến giờ tôi đã có một đội ngũ cực kì trẻ chủ yếu là 9X. Thành công hay không, tôi không dám khẳng định, nhưng sản phẩm các bạn làm ra đẳng cấp thế giới. Và tôi vẫn stress vì mình làm một thứ đi trong bóng tối, phải dò đường. Và stress vì cảm thấy không đủ thời gian để làm việc. Nhưng tôi cũng có thời gian nghỉ ngơi. Ngoài ra cũng có những thứ rất hay ho.
Bản thân tôi nhiều lúc cũng rất mệt mỏi và chán nên sinh ra những trò chơi rất hoang phí và ngông nghênh. Nhưng tôi không bỏ cuộc. Vì những việc tôi làm hiện nay giống như máu trong cơ thể. Đã là máu thì suốt ngày vẫn chảy.
Các bạn trẻ hãy "im lặng làm việc"
Anh có lời khuyên nào cho các bạn trẻ chập chững khởi nghiệp không?
- Khi tổng giám đốc Google sang Việt Nam có khuyên sinh viên rằng: Các bạn hãy làm thật tốt thị trường Việt Nam rồi tới thị trường thế giới. Họ nói vậy vì họ thấy tất cả những người đang ngồi đều có tư tưởng đó và theo văn hoá Mỹ họ sẽ nói những gì người khác muốn nghe.
Đây cũng không phải là điều sai. Nhưng tôi cho rằng đã khởi nghiệp đừng nghĩ chúng ta chỉ khởi nghiệp ở Việt Nam, mà hãy trở thành những người khởi nghiệp của thế giới. Đừng nghĩ mọi thứ trong phạm vi Việt Nam bởi thị trường Việt Nam rất nhỏ bé hãy tìm cơ hội ở thị trường đại dương rộng lớn.
Các nhà đầu tư không quan tâm 90 triệu dân mà họ quan tâm bạn ảnh hưởng như thế nào tới thế giới. Có thể xuất phát điểm hãy làm ảnh hưởng một phần thế giới như ở các nước đang phát triển khác như Ấn Độ, Brazil, …(Có rất nhiều startups tại Silicon Valleys đang phát triển thị trường mục tiêu chủ yếu ở các nước đang phát triển).
Từng tiếp xúc với nhiều bạn trẻ anh nhận xét gì về họ?
- Trong quá trình khởi nghiệp, tôi có tư vấn khoảng 200 bạn và thấy trong vài năm đầu tiên các bạn hùng hục chiến đấu rất khí thế nhưng sang năm thứ 3 bắt đầu xẹp hẳn. Vì các bạn thiếu một tầm nhìn xa và không biết điều gì là quan trọng.
Qua tiếp xúc với rất nhiều bạn tôi thấy các bạn hay “chém gió” - tức làm ít nói nhiều. Họ nói khiến tôi thấy “choáng".
Nhưng thực tình tôi muốn chia sẻ với các bạn rằng hãy “im lặng làm việc”.
- Cảm ơn bạn!
XEM THÊM: >> 9X Ngoại thương kiếm tiền tỷ/tháng từ xưởng váy 800m2" alt="Nếu giỏi, đừng tới Google"/>
Nếu giỏi, đừng tới Google