Video:Giữa trưa, ông Duân vẫn cần mẫn cắt cỏ cho 4 con bò, sau khi lo xong việc đồng áng, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi, ông nói với phóng viên: "Còn sức khỏe tôi còn làm từ thiện, chết thì thôi".
Trong ký ức ông Hương (58 tuổi) - Bí thư chi bộ kiêm trưởng thôn Thế Long và nhiều người dân lớn tuổi nơi đây, hơn 35 năm qua, ông Duân luôn bỏ tiền, bỏ sức, tích cực tham gia các hoạt động từ thiện của địa phương và trên địa bàn tỉnh Quảng Ngãi.
 |
Ông Duân - người nông dân mê làm từ thiện. |
Bà Võ Thị Hải vợ ông Duân tâm sự: "Làm nông vất vả, cả vụ được vài chục bao lúa, ổng xay thành gạo rồi hàng tháng, đong dần đi góp cho nồi cháo từ thiện trên xã Tịnh Hà (huyện Sơn Tịnh), cho Hội Chữ thập đỏ (CTĐ). Nhưng mình cũng ủng hộ việc làm của ông".
"Giúp đỡ người nghèo, người có hoàn cảnh khó khăn là tâm nguyện, không mong cầu nhận lại điều gì nên có tiền, mình góp tiền, không có tiền mình góp sức, miễn lòng mình vui là được", ông Duân bộc bạch.
Bốn năm qua, xót thương hoàn cảnh những người già, neo đơn, ông Duân tự nguyện bỏ tiền túi phụ cấp cho vợ chồng ông Nguyễn Yên (80 tuổi, ở xã Tịnh Hiệp, huyện Sơn Tịnh) số tiền 200 nghìn đồng/tháng.
 |
Ông Duân cùng với Hội Chữ thập đỏ ủng hộ công tác phòng chống dịch. |
Khi biết bà Phan Thị Khịa (75 tuổi), không ai chăm sóc, ông tự bỏ tiền ra ‘biếu’ 270 nghìn đồng/tháng với mong ước cụ vơi bớt khó khăn. Khi hay tin anh Nguyễn Văn Phúc (30 tuổi), ở xã Nghĩa Kỳ (huyện Tư Nghĩa) bị liệt, nhà nghèo không có tiền mua xe lăn, lão nông đến Hội CTĐ ở huyện Sơn Tịnh xin xe rồi trực tiếp mang đến tận nhà trao. Ông còn cho thêm gần 1 triệu đồng để động viên anh vượt qua khó khăn.
Đến bây giờ ông Duân không nhớ rõ mình đã giúp đỡ bao nhiêu người, chỉ biết rằng mỗi lần giúp những mảnh đời bất hạnh, ông lại cảm thấy lòng mình vui hơn.
"Mình có ít tiền nhưng mình sống tiết kiệm cộng thêm tiền của con cái cho, tích góp lại để cho người nghèo, vậy là vui rồi", ông Duân trải lòng.
35 năm "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng"
Tham gia công tác từ thiện của Hội Chữ thập đỏ thôn Thế Long từ năm 1985, đến nay là đội phó đội tình nguyện viên của Hội Chữ thập đỏ huyện Sơn Tịnh, ngần ấy thời gian, ông Duân chưa nhận bất kỳ một đồng lương nào từ Nhà nước, chỉ thuần làm nông.
Ông nói: "Làm việc thiện dễ lắm, không ai làm thì mình làm, có tiền mình góp tiền, có sức mình góp sức, miễn có tâm là được".
 |
Ông Duân tích cực tham gia công tác của Hội Chữ thập đỏ huyện Sơn Tịnh. |
Ông Phạm Xuân, Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ huyện Sơn Tịnh cho biết: “Kinh tế gia đình không khá giả gì nhưng ông Duân tích cực tham gia công tác của Hội. Ông làm việc không lương mà không nản chí, lúc nào cũng hăng hái”.
Trong đợt dịch Covid-19 vừa qua, lão nông vận động con cháu trong gia đình ủng hộ tiền rồi cùng với Hội Chữ thập đỏ huyện ủng hộ công tác phòng chống dịch.
Ông Duân cũng luôn nhắc nhở con, cháu phải biết sống tiết kiệm, yêu thương, giúp đỡ những người khó khăn hơn mình. Đến nay 5 người con của ông đều học hành đỗ đạt, sống có ích cho xã hội.
Vì những việc làm của mình, lão nông mê làm từ thiện đã được Trung ương Hội Chữ thập đỏ Việt Nam tặng kỷ niệm chương Vì sự nghiệp nhân đạo, Tỉnh ủy Quảng Ngãi biểu dương là Tấm gương bình dị mà cao quý trong học tập và làm theo tư tưởng đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh.

Người mang niềm vui trọn vẹn cho các cặp đôi khuyết tật
Đã 3 năm nay, anh Huynh và nhóm tình nguyện thực hiện hàng trăm bộ ảnh cưới cho những cặp đôi khuyết tật. Tất cả đều miễn phí.
" alt=""/>Lão nông Quảng Ngãi mê giúp người nghèo
Tôi năm nay 45 tuổi, làm kế toán. Hai vợ chồng kết hôn được 20 năm, con cái đã lớn, không phải lo lắng, vướng bận nhiều.Thế nhưng, dạo gần đây vợ chồng tôi đang chiến tranh lạnh kéo dài, có nguy cơ đổ vỡ hôn nhân. Mọi chuyện cũng xuất phát từ quan điểm bảo thủ, ấu trĩ của anh ấy.
Tôi sinh ra trong gia đình có 4 chị em gái. Bố tôi mất 5 năm trước, còn mẹ mới qua đời cách đây vài tháng. Khi mất đi, bố mẹ tôi để lại căn nhà mặt phố, rộng 100m2 nhưng không có di chúc hay dặn dò gì.
Ban đầu, tôi dự định dùng căn nhà của bố mẹ làm nơi để thờ cúng. Tuy nhiên, giữa các em tôi xảy ra chuyện tranh chấp tài sản.
Đám tang mẹ vừa xong, các em đã tranh cãi nảy lửa, đòi quyền thừa kế. Nếu tôi không lớn tiếng ngăn lại, giữa chúng chắc chắn xảy ra đánh nhau.
 |
Ảnh: Diệu Bình |
Cuối cùng, tôi phải họp các em lại, chọn phương án bán đi, chia làm 5 phần, 4 người con mỗi người 1 phần, còn 1 phần gửi ngân hàng, hàng năm rút lãi để chăm sóc mộ phần ngoài nghĩa trang, làm cúng giỗ.
Điều trăn tôi trở duy nhất là ban thờ bố mẹ sẽ đặt ở đâu? Tôi bàn với chồng, sau khi bán căn nhà của bố mẹ, sẽ chuyển ban thờ và làm giỗ cho ông bà ở nhà mình.
Tôi nghĩ, làm như vậy là hợp lý. Thời đại mới, việc thờ cúng bố mẹ đâu nhất thiết phải là con trai.
Chẳng ngờ, chồng phản đối gay gắt. Anh quan điểm, con gái đi lấy chồng, chỉ thờ cúng tổ tiên, dòng họ nhà chồng. Việc thờ cúng bố mẹ vợ tại nhà là phạm điều cấm kỵ.
Theo suy nghĩ của anh, một nhà không thờ hai họ. Nếu cố tình làm sẽ gặp xúi quẩy, thổ công, gia tiên bên nội sẽ quở trách...
Những lời chồng nói ra khiến tôi tức nghẹn, càng nghĩ, càng xót xa cho bố mẹ mình.
Ngày xưa, chúng tôi lấy nhau chỉ có hai bàn tay trắng, nếu không nhờ bố mẹ tôi cho tiền lập nghiệp, thử hỏi có dựng được cơ đồ hôm nay?
Căn nhà đầu tiên của hai vợ chồng, bố mẹ tôi cho một nửa. Lúc còn sống, bố tôi từng tâm đắc, tự hào về con rể. Ông luôn coi anh như con trai. Vậy mà, anh lại cư xử bạc bẽo, vô tình đến thế.
Căng thẳng lên đến đỉnh điểm, chúng tôi chiến tranh lạnh kéo dài. Chồng tôi vẫn khăng khăng bảo vệ chính kiến của mình, nói tôi là kẻ cố chấp, thiếu hiểu biết.
Tôi nên làm gì trong trường hợp này? Xin hãy cho tôi lời khuyên!

Có nhà riêng, vợ muốn đưa bố mẹ đẻ về thờ cúng
Vợ chồng tôi vừa xây xong căn nhà 2 tầng. Cứ tưởng, có nhà riêng, hai vợ chồng sẽ hạnh phúc hơn, không ngờ lại có việc xảy ra khiến tôi rất bực.
" alt=""/>Tâm sự của người vợ khi chồng không cho thờ cúng bố mẹ vợ ở nhà