您现在的位置是:NEWS > Thời sự
Nhận định, soi kèo Travnik vs Jedinstvo Bihac, 21h00 ngày 9/4: Đối thủ khó lường
NEWS2025-04-10 21:00:05【Thời sự】8人已围观
简介 Pha lê - 09/04/2025 08:51 Nhận định bóng đá g bảng xếp hạng ngoại hạng anh 2023bảng xếp hạng ngoại hạng anh 2023、、
很赞哦!(8)
相关文章
- Nhận định, soi kèo Al Jandal vs Al Adalah, 23h20 ngày 9/4: Khác biệt động lực
- 'Nói để tweet' bằng tai nghe Plantronics Marque M155
- Truyện Quỷ Y Quận Vương Phi
- Fujifilm giới thiệu khung ảnh 3D FinePix REAL 3D V3
- Siêu máy tính dự đoán Bayern Munich vs Inter Milan, 01h45 ngày 9/4
- Truyện Xuyên Thành Tra Công Đi Ngược Kịch Bản
- Sharp trình làng TV LED lớn nhất thế giới
- Truyện Trùng Sinh Để Yêu Anh
- Nhận định, soi kèo Farense vs Casa Pia, 0h45 ngày 8/4: Khát khao trụ hạng
- Xếp hạng siêu máy tính
热门文章
站长推荐
Kèo vàng bóng đá Bayern Munich vs Inter Milan, 02h00 ngày 9/4: Tin vào Nerazzurri
"À... tối qua bất cẩn bước hụt chân, rớt xuống hố." Mễ Uyển biết ông bác này, ông ấy tên là Diệp Phụng, là quản gia trong nhà của chủ cũ thân thể này.
Đúng vậy, Mễ Uyển lúc này, thân xác vẫn như cũ như linh hồn đã đổi thành một người khác. Tên thật của cô cũng là Mễ Oản*, Oản trong từ bát cơm, vốn là một người bắt yêu. 500 năm trước lúc cô bắt yêu ở Mặc Lâm, bị cả bầy yêu xúm lại tấn công, cuối cùng chết trận. Sau khi chết bởi vì yêu lực giam hãm cô vẫn chưa tan hết nên linh hồn không thể đầu thai, bị giam suốt 500 năm. Mãi đến 2 canh giờ trước, tính theo giờ hiện đại là khoảng 5 tiếng trước, nguyên chủ trượt chân rớt xuống cái hố này. Cũng không biết vi diệu thế nào, cây tuyết tùng 600 năm, cành um tùm rậm rạp thế kia mà nguyên chủ vẫn tránh được cho bằng hết, rơi thẳng xuống gốc cây.
*Uyển và Oản phiên âm tiếng trung đều là [wǎn]
Lúc nguyên chủ rơi xuống, đầu đập vào một cục đá, máu chảy ra thấm xuống rễ của tuyết tùng, nhờ đó mà đánh thức cô.
Mễ Uyễn đang lim dim thì cảm giác được một lực hút rất lớn, sau đó là cảm giác đau, 500 năm rồi cô chưa biết đau là gì, nên chỉ chút cảm giác cũng đủ để tỉnh lại. May mà trước kia khi bắt yêu cô cũng thường bị thương, chỗ nào không thoải mái thì cứ quen tay hay việc tự dùng linh lực để chữa, nên mới miễn cưỡng không tạo ra bi kịch vừa sống lại đã chết tiếp.
Diệp quản gia thấy cô chủ nhà mình bị thương quá nặng liền nhanh chóng đưa người về biệt thự chữa trị, sau khi chắc chắn Mễ Uyển không trong cảnh sống dở chết dở, thậm chí tinh thần còn có vẻ không tệ, Diệp quản gia mới hỏi: "Cô chủ, đêm hôm khuya khoắc sao cô lại lên núi?"
Sao lại lên núi? Mễ Uyển ngẫm nghĩ, nhớ ra: "Tôi lên cơn, muốn đi mua thuốc phiện."
Lúc Mễ Uyển vừa tiếp nhận cơ thể này đã phát hiện mình trúng độc, lúc đầu còn có hơi lo lắng nhưng sau khi tiếp nhận toàn bộ ký ức của nguyên chủ, phát hiện độc này có thể giải cô liền lấy lại bình tĩnh. Còn đoạn ký ức sống không bằng chết của nguyên chủ khi cai nghiện, Mễ Uyển không quan tâm lắm.
Mễ Uyển không muốn đánh giá nhiều về chủ cũ của thân thể này, dù gì thì mình cũng nhờ mượn xác người ta mới sống lại được, dù có là sau khi chết mới tới tay mình thì cũng là mình chiếm được của hời. Ký ức cuối cùng của nguyên chủ trước khi chết chính là vô cùng ân hận vì để giảm béo mà sa vào thuốc phiện, cho nên bất luận là vì nguyên chủ hay vì chính mình sau này, cô cũng sẽ cai nghiện.
Nhưng mà... người béo bây giờ đều phải xài thuốc phiện để giảm béo sao? Nhớ lại thời của cô, có thể ăn no đã là một hy vọng xa vời, lấy đâu ra chuyện buồn rầu vì giảm béo cơ chứ. Mễ Uyển sờ sờ cái bụng múp thịt của mình, cảm thấy vô cùng hài lòng.
Được đó, vừa nhìn đã biết là người không lo ăn uống.
Diệp quản gia không hề biết được suy nghĩ trong đầu Mễ Uyển lúc này, ông nghe Mễ Uyển trả lời xong liền đen mặt. Tuy ông cũng đã đoán được ít nhiều, nhưng đã lén ra ngoài mua thuốc phiện mà cô còn dám nói, còn nói đến đúng lý hợp tình như vậy sao?
Diệp quản gia cũng lười nói tiếp với Mễ Uyển, trực tiếp gọi báo cho cậu chủ: "Cậu chủ, tối qua cô chủ lén ra ngoài mua thuốc phiện, bị lạc trong rừng, bất cẩn làm bể đầu, vết thương rất nặng, cần phải về thành phố chữa trị."
"Bất cẩn? Tôi thấy em ấy vì muốn về nhà cố ý làm bể đầu thì có."
Diệp quản gia không nói tiếp, thực ra thì ông cũng nghĩ vậy, từ sau khi bị đưa lên núi để cai nghiện, Mễ Uyển cũng đã tự gây thương tích cho mình vài lần rồi. Mễ gia đưa Mễ Uyển lên núi cai nghiện là để ngăn Mễ Uyển tiếp xúc với thuốc phiện, nghĩ rằng ngưng nửa năm thì sẽ từ từ bỏ được. Nhưng không ngờ người sợ nhất là đau như Mễ Uyển lại có thể tàn nhẫn đến mức tự gây thương tích cho mình, mấy lần trước là lấy mảnh thủy tinh cắt tay, lần này lại nhảy thẳng xuống hố.
Nghĩ tới thảm trạng lúc vừa tìm được cô, đến giờ Diệp quản gia vẫn còn hãi hùng khiếp vía. Tuy Mễ Uyển tự tìm đường chết, nhưng cũng không thể tìm đường chết trong lúc ông đang canh chừng như vậy được.
"Thôi, đưa tới bệnh viện đi." Đầu kia điện thoại người đàn ông còn nói thêm: "Chữa khỏi rồi đưa về cai nghiện tiếp."
"Vâng"
Diệp quản gia ngắt điện thoại, xoay đầu nhìn thoáng qua người đang được quấn một vòng băng gạc trên đầu, muốn nói gì đó nhưng đành thôi. Mễ Uyển là đứa bé ông chăm sóc từ nhỏ đến lớn, tuy không thông minh, không được yêu thích như cậu chủ và cậu chủ nhỏ, nhưng cũng không thể trở nên như vậy được.
"Tôi đói rồi.." Cả đêm, không, phải là cả 500 năm chưa được ăn rồi, Mễ Uyển đói đến mức không còn sức đi nghiên cứu vẻ mặt của Diệp quản gia nữa, chỉ nghĩ xem phải ăn gì.
"Cô phải nhanh đến bệnh viện đi, miệng vết thương của cô quá sâu, có thể ngừng chảy máu đã là kỳ tích rồi, cần phải tới bệnh viện ngay để kiểm tra xem có tổn thương não hay không." Bác sĩ Triệu tuy là bác sĩ cai nghiện, nhưng kiến thức y học cơ bản thì vẫn phải có, vừa rồi lúc ông xem xét miệng vết thương hình như còn thấy cả mô não bên trong, hoảng tới mức tay run đến tận bây giờ, sợ trong lúc ông đang băng bó, Mễ Uyển bất chợt nghoẻo.
"Ăn no rồi đi." Mễ Uyển không nhìn thấy, hiển nhiên không biết não mình sắp phòi ra, nhưng dù biết cũng chả sao. Chỉ cần không chết, mấy vết thương ngoài da gì đó chờ cô ăn no rồi dùng linh lực chữa trị, chẳng mấy chốc là lành thôi.
Vì thế, lúc xe 120 (xe cứu thương) hối hả dừng trước cửa, Mễ Uyển còn đang ngồi trên bàn ăn gặm bánh bao.
Mọi người:... ai nói là não sắp phòi ra?
">Truyện Cô Là Chuyên Gia Bắt Yêu
Truyện Cô Nàng Xinh Đẹp Của Tổng Tài
Nhật Bản trồng hoa hướng dương để chống bức xạÝ tưởng này ra đời do các mối lo lắng về tác động sức khỏe do rò rỉ phóng xạ tại nhà máy hạt nhân Fukushima.
Chiếc smartphone, đi kèm với vỏ còn có thể đo được hơi thở và lượng chất béo trong cơ thể, sẽ được trưng bày tại một triển lãm công nghệ tại Nhật Bản vào tháng tới. Tại Triển Lãm Công nghệ tiên tiến được tổ chức gần Tokyo vào tháng tới, DoCoMo sẽ trình diễn ba vỏ smartphone có trang bị các bộ cảm biến, để theo dõi trọng lượng cơ thể cũng như mức độ tia cực tím gây tổn thương da.
">Smartphone sẽ đo được bức xạ
Siêu máy tính dự đoán Bologna vs Napoli, 01h45 ngày 8/4
Trương Thanh Thạch kéo tay của nàng nói: "Được rồi, nếu đã cho các nàng thì để cho các nàng tự mình làm chủ, chúng ta không cần lo. Ta cũng phải học tiêu tiền, nếu không thì ta cố gắng kiếm tiền là vì cái gì? Nàng xem nàng, đã qua lễ, nàng sao vẫn còn mặc trắng trong thuần khiết như vậy? Y phục màu hồng đào nàng mặc đẹp mắt, còn có cây trâm hoa kia nàng cài đẹp mắt nhất. Nàng cứ cài đi, nếu không đủ thì ta mua trâm vàng cho nàng."
Tuyết nương đỏ mặt, thoát ra tay Trương Thanh Thạch bước nhanh đi ra ngoài.
Trương Thanh Thạch cười cười, nói với ba nữ nhi đang mở to hai mắt nhìn hắn: "Nhìn cái gì a? Tính tiền của các con đi! Lúc ra tiền còn bắt nương các con trả, để cho nàng đau lòng cha trừ tiền tiêu vặt của các con!"
Trương Thanh Thạch cũng đi ra ngoài, lưu ba khuê nữ mắt to trừng mắt nhỏ trong chốc lát, Đại Hoa và Nhị Hoa khanh khách cười rộ lên, Tiểu Hoa không hiểu đã xảy ra chuyện gì, có điều cũng đi theo khanh khách cười rộ lên, bên trong phòng một trận cười vui thanh.
Tuyết nương vỗ Trương Thanh Thạch một cái, lại không có từ trong lòng Trương Thanh Thạch thoát ra ngoài, hai người rúc vào với nhau, nhìn đại thụ trong sân, trong lòng một mảnh an bình hạnh phúc.
Tiểu Hoa ngồi ở trên giường đem một chuỗi đồng tiền cầm ở trong tay đếm chơi, bé hiện tại vừa mới bắt đầu học đếm, bé thích nhất là lấy đồng tiền ra đếm.
Nhị Hoa giống như tiểu tham tiền đem tiền giữ trong tay, cười híp mắt nói: "Thật tốt quá, trong tay muội có hai trăm đồng tiền!"
Đại Hoa cười nói: "Trong nhà cũng không thiếu ăn thiếu uống của muội, muội sao cứ thích tích góp tiền như vậy? Muội tiết kiệm tiền về sau muốn mua cái gì sao? Tỷ đem tiền của tỷ cũng cho muội dùng."
Nhị Hoa tiến đến bên tai Đại Hoa nói: "Muội nghĩ lúc đi miếu quyên thêm chút ít tiền dầu vừng, đến lúc đó cầu xin Bồ Tát để cho cha mẹ sống lâu trăm tuổi, vĩnh viễn tốt giống như bây giờ, đừng trở lại như trước!"
Đại Hoa sững sờ, nhìn con mắt Nhị Hoa lấp lánh tỏa sáng, nghĩ muội muội đây là từ trong lòng thích cuộc sống bây giờ, sợ hãi loại cuộc sống này biến mất đi? Đừng nói Nhị Hoa, ngay cả nàng cũng sợ hãi. Cha trước kia thật sự là quá hiếu thuận, cho nên một nhà bọn họ ngày cũng không dễ chịu. Cha đi lao dịch, bị thương trở lại, sau đó liền thay đổi tốt hơn, còn chủ động nghĩ biện pháp phân ra gia, các nàng đều cảm thấy giống như nằm mơ, thực sợ đây chỉ là một giấc mộng đẹp, tỉnh mộng thì lại làm trâu làm ngựa cho nãi nãi.
"Đến lúc đó tỷ cũng quyên!"
"Vậy chúng ta lặng lẽ quyên, đừng để cho cha biết rõ."
"Không cần lặng lẽ quyên, chỉ cần nói là cầu phúc cho bọn họ là được, đến lúc đó tâm nguyện của chúng ta lặng lẽ nói với Bồ Tát là được."
"Cũng được, có điều muội chỉ sợ chúng ta quyên quá nhiều nương sẽ đau lòng. Đến lúc đó chúng ta phải nói thật nhiều để nương cảm động."
"Vạn nhất nương cảm động cũng cúng nhiều thì sao? Còn không đau lòng chết muội tiểu tham tiền này?"
"Phải ha!"
Đại Hoa nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của muội muội rối rắm nhịn không được che miệng cười, khiến cho Nhị Hoa nhìn chằm chằm. Hai tỷ muội lặng lẽ thương lượng tốt, sau đó liền cầu xin Trương Thanh Thạch mang mấy nàng đi thắp hương trong miếu.
Phụ cận Tiểu Pha thôn không có miếu, nếu như muốn đi thắp hương thì phải đi Bạch vân tự cách không xa thị trấn, chỗ đó có núi, mặc dù cũng không cao, nhưng vẫn cao hơn so với Dã Tây dốc, trên núi có đủ loại thanh trúc, một tòa miếu tự không lớn thấp thoáng trong đó. Bởi vì đây là chùa miếu duy nhất trong khu phụ cận, cho nên hương khói vẫn rất tràn đầy. Người Tiểu Pha thôn cũng thường thường đi, dù có nghèo người ta cũng sẽ xá thượng một hai văn tiền dầu vừng, sau đó cầu xin Bồ Tát phù hộ bọn họ một năm bình an.
Mấy người Trương Thanh Thạch trước kia cũng rất ít đi, bởi vì người Trương gia đi luôn luôn là mấy người Trương Bà Tử, bọn họ đại biểu người cả nhà. Sau khi ở riêng, Trương Thanh Thạch mang theo thê tử chúng nữ nhi đi qua hai lần, các nàng đều hết sức thích đi thắp hương. Trương Thanh Thạch bởi vì là trùng sinh sống lại, cho nên đối với những thứ này cũng hết sức tin tưởng, cho dù đời trước Bồ Tát căn bản cũng không có phù hộ người nhà của hắn. Hắn chỉ cầu xin Bồ Tát đời này có thể phù hộ hắn, để cho hắn tiếp tục hạnh phúc sống với người trong nhà.
Đại Hoa Nhị Hoa nhắc tới, Trương Thanh Thạch lập tức liền đồng ý, đối với yêu cầu của thê tử chúng nữ nhi, chỉ cần không thương hại đến các nàng, hắn đều sẽ đồng ý.
">Truyện Trùng Sinh Nông Phu
Hôm thứ Ba 27/9, Sony cho biết sẽ bán tấm chắn đính kèm màn hình cho các MTXT Vaio của họ, cho phép người dùng xem hình ảnh và phim 3D không cần đeo kính.
">Xem 3D trên MTXT Sony Vaio không cần kính
Truyện Bỏ Lỡ Tình Yêu